Cưới ta, mua một tặng một – Chương 8

Chương 8

Ta ghét trời mưa,   ta ghét con gián, ghét thằn lằn,  cũng ghét ăn cà rốt,  thói quen ghét nhiều thứ như vậy cũng chẳng có lí do hay nguyên nhân gì hết, chỉ là ghét thôi!

Tiếng mưa ngoài trời, từng hạt thi nhau va vào lớp cửa kính kêu lạch cạch,  làm cho ta cảm thấy phiền chán vô cùng,  mấy cái ổ trũng thấp gặp nước mưa là đầy nước bẩn, chỉ dẫm qua một phát mà đã bị bắn tung tóe,  bao nhiêu là nước bùn bắn bẩn hết cả giầy dép,  thật sự là với  người liên tưởng tốt thì rất giống ….. *** chó nha,  còn chưa nói tới, mưa xuống làm bụi tung cả trời, thật sự là dễ ghét .

Trước kia đọc sách thấy ông cha ta ca ngợi trời mưa,  ca ngợi khi mưa là lúc văn chương thơ  ca dạt dào. Lúc thầy dạy văn giảng tới mấy đoạn này,  ta ngồi phía dưới rùng cả mình, liên tục lấy tay chà xát chỗ nổi da gà, mắt thì trợn trắng,  cái gì mà dạt dào, cái gì mà tư tưởng trầm bổng,  chẳng qua cũng là không ốm mà rên, quả thực chính là *** chó! ( Nhím : lạy chị, nói bậy quá!)

Cho nên,  trong suy nghĩ của ta,  mỗi lần trời mưa là một lần ông trời trêu ngươi,  giống như thời kì kinh nguyệt của phụ nữ tới hàng tháng, thật khó chịu vô cùng. Nếu trốn được ta lập tức trốn ngay, vì vậy thời điểm này, chính là lúc ta dễ phát hỏa nhất!

Vậy mà có kẻ, ngay lúc trời mưa thế này lại quấy nhiễu ta, không biết sống chết phá hư giấc mộng của ta.

Tối hôm qua Tiêu sắc lang không tới quán bar làm phiền ta,  cho nên ta cùng với mấy đồng nghiệp đến tối muộn mới đóng cửa, hơn mữa bây giờ trời còn mưa như vậy, đúng là thời điểm hoàn hảo để ta ngủ,  vậy mà tên khốn nào lại gọi điện thoại phá giấc ngủ của ta.

Lúc mới đầu ta còn định coi như không nghe thấy gì,  được cái cũng biết thời cơ mà chỉ reo khoảng 1 phút,  nhưng 10 phút sau, điện thoại lại reo lên, ồn ào như muốn xé màng nhĩ của ta, phá giấc ngủ của ta!

“Dựa vào  đâu a, rốt cuộc ngươi là quái nhân nơi nào gọi điện quấy rầy lão nương, có chuyện gì quan trọng thì mau nói, nếu gọi chỉ cho vui thì mau nói địa chỉ, bà đây mang roi đánh sưng mông ngươi!  Nói mau!” ( Nhím : Chị ơi, hình ảnh thục nữ của em, chị … chị)

Ta nói liên tiếp phủ đầu đối phương đầu dây  bên kia,  lập tức chửi cho đối phương một trận, người bên kia nửa ngày không dám nói gì.

“nnd ( Dịch tạm là  “ Con bà nó”), câm rồi thì ta dập máy!” Quả  nhiên là những kẻ rỗi hơi đi quấy rầy người khác.

“Tử này.”  Hai tiếng nhẹ nhàng, thanh đạm vang lên,  nhưng với ta, uy lực so với bom nguyên tử còn gấp ngàn vạn lần, nháy mắt phát nổ mang ta cháy thành tro.

Tiêu Quân luôn luôn kêu ta là Ngôn Tử , bà ngoại  kêu Kỳ này,  người ở quán bar hay thuộc hạ của Tiêu Quân đều gọi ta là Ngôn tỷ,  trong nhận thức của ta, người duy nhất gọi ta là Tử , chỉ có một mình hắn — Mộ Dung Cạnh.

Lần này đến lượt ta nói không nổi ,  há hốc miệng, ngây ngốc ngồi trên giường,  tuy rằng Tiêu Quân từng nói với ta về việc Mộ Dung Cạnh trở về,  tuy rằng bà ngoại có nói cho ta số điện thoại của Mộ Dung Cạnh,  tuy rằng ta đã chuẩn bị sẵn tâm lí,  nhưng khi nói chuyện với hắn qua điện thoại, sự hoảng hốt như sóng vỡ bờ, đánh tan ý trí của ta, khiến ta không biết phải làm sao!

“Tử này, là ta, Mộ Dung Cạnh.” Người phía bên kia còn chưa cần nghe tiếng  trả lời của ta, thanh âm nói chuyện có vẻ cao hơn vài phần.

“A, ta biết……”

“ Ta mới về nước tuần trước, ngươi rảnh không? Chúng ta gặp mặt một chút được không?”

“A, Ta rảnh……”

“ Vậy cứ quyết vậy đi, ta gặp ngươi ở quán Hồng Trà?”

“ Nơi đó hiện tại bán trà sữa.” Ta vẫn như cũ ngu si.

“ Miễn sao có chỗ để nói chuyện là được.” Hắn ở đầu dây bên kia nhẹ nhàng cười.

“Vậy được.” Ta kín đáo hít một hơi thật sâu nói,“ 3h chiều gặp lại.”

“ Được, ta chờ ngươi.” Hắn ngừng một chút, còn nói thêm:“Tử này, ngươi vẫn y như trước, một chút cũng không thay đổi.”

Tắt điện thoại,  ta vẫn như cũ ngẩn người suốt nửa ngày mới giật mình đặt điện thoại ở đầu giường,  hai tay khổ sở túm chặt tóc mình, tại sao lại như thế, ta vẫn chưa thay đổi? Chẳng lẽ qua bốn năm ta thật sự không thay đổi dù là một chút!

Ngươi – Mộ Dung Cạnh đi sang Mỹ không phải 4 ngày hay 4 tháng, là 4 năm nha, 4 năm đã trôi qua,  ta  trở thành chủ quán bar,   trở thành nữ nhân của Tiêu Quân,  trở thành mẹ của Ngôn  Tiếu, như vậy không phải là quá nhiều chuyện đã xảy ra sao?  Chẳng lẽ ta phải trở thành nam nhân mới gọi là sự tình sao?

Nhìn lên đồng hồ,  còn hơn hai tiếng nữa,  ta đi vào phòng tắm đánh răng rửa mặt, nhìn mình trong gương mắng thậm tệ, trong đầu ta tự  mắng mình đến chết đi sống lại! Ngôn Tử Kỳ ngươi thật đáng bị coi thường,  người ta vừa mới hẹn, ngươi đã ngu ngốc đồng ý,  lại còn định đến sớm hơn hắn nữa, ngươi chẳng lẽ không dám hẹn hắn vào buổi tối sao? Cứ vội vã, hoảng hốt khi nói chuyện với hắn để làm cái gì, đừng quên hắn đã từng phụ bạc ngươi, thề với ngươi để rồi cuối cùng thì vứt bỏ. Nhưng trong đầu lại xuất hiện thêm một thanh âm khác: Gặp một chút thì có làm sao,  cho dù không phải người yêu,  nhưng vẫn là bạn tốt của nhau a,  cứ coi như nhiều năm không gặp bạn cũ, chỉ đi hàn huyên lại thời gian học trước kia là được mà!

Rửa mặt chải đầu xong,  đứng trước tủ quần áo, thật không ngờ sống suốt 28 năm, cũng có lúc ta phải chọn lựa quần áo kiểu này! Váy ngắn? Váy liền áo? Quần đùi? Quần thả? Quần bò?  Mặc lại cởi, cởi lại mặc, đúng là tra tấn chính mình

“Bệnh thần kinh!!” Ta mang áo ba lỗ cách điệu mặc trên người cởi ra, thở phì phì trừng mắt với chính mình trong gương, ngươi Ngôn Tử Kỳ có điên không,  ngươi không phải đi gặp ân nhân, cũng không phải đi xem mặt, mặc như vậy  là để câu dẫn ai?  Ngươi đã làm mẹ một đứa trẻ,  Là nữ nhân của Tiêu Quân,  trước kia còn thề thốt trước mặt Tiêu Quân,  thậm chí còn mang chúa trời ra làm chứng, vậy mà bây giờ chỉ một nam nhân nói chuyện  qua điện thoại đã khiến ngươi  thành ra thế nay?Chẳng lẽ bản lĩnh của ngươi chỉ được như vậy thôi sao?!

Cuối cùng ta tùy tiện chọn bừa một bộ quần áo,  cầm lấy ví tiền, ra ngoài khóa cửa,  ta nhìn bên ngoài bầu trời đen kịt,  thấp tiếng rủa Mộ Dung Cạnh tơi bời, cái tên Mộ Dung Cạnh này vận khí thật quá tốt mà? Cố tình đòi gặp ta vào cái thời tiết này.

“ Mưa lớn như vậy còn đi đâu?” Mới vừa bước gần tới xe,  ta liền hướng tầm mắt vô tình thấy Tiêu Quân, trong tay hắn còn có túi đựng hộp to.

“Ta có chút việc, ngươi sao lại về đây?” Ta có chút ngạc nhiên, trong tiềm thức  cũng không nghĩ sẽ nói cho hắn mình đi gặp Mộ Dung Cạnh.

Hắn lắc lắc gói đồ to trên tay,“ Ta mới tới, thuận tiện đem chút đồ ăn cho ngươi.”

“Không ăn , ngươi cứ cất trong tủ lạnh, bao giờ về ta ăn sau.” Nói xong, ta bước vào xe,  hai người mới nói  chuyện một chút mà tim ta đã muốn rớt ra ngoài. Con bà nó,  chỉ đi gặp Mộ Dung Cạnh thôi mà,  làm gì mà cứ như đi yêu đương vụng trộm,  mà Tiêu Quân cũng không phải người quá hẹp hòi, phiền chán a!!!!

Quán Hồng Trà nằm ngay trong nội thành,  có rất nhiều người,  bình thường ta ít khi đi tới đây, trời mưa mà ô tô lại chiếm diện tích,  xe ta bị kẹt ở đầu phố không vào được, rơi vào đường cùng,  đành phải lui ra phố phía sau tìm chỗ gửi xe,  đến khi ta bước chân   được vào quán cũng đã hơn 3h.

Quán Hồng Trà bây giờ lại chuyển sang bán trà sữa chân trâu. Trước kia đối tượng chủ yếu là các cụ già còn bây giờ là để bán cho thiếu nữ, học sinh,  qua bốn năm – khoảng thời gian không quá lâu nhưng cũng đủ khiến mọi thứ xung quanh mình thay đổi tới chóng mặt, mọi thứ đều như vậy nói gì tới con người.

Mộ Dung Cạnh, ngươi còn trông chờ gì ở ta nữa đây?

Mặt tiền cửa hàng không lớn lắm, trừ việc bên trái cổng vào là một bàn chuyên pha chế trà sữa,  còn bài trí bên trong vừa xem là hiểu ngay, chỉ mới đứng ngoài cửa ta đã muốn chống lại ánh mắt của nam nhân suất khí ngồi bên trong.

Ngây ngô đứng trước cửa, ta chìm trong suy tư của bản thân,  nhìn chằm chằm vào nam nhân kia,  nhìn nam nhân ngồi ngay đó mà ta tưởng cách xa tới hàng triệu năm ánh sáng, hắn đang mỉm cười ngồi ở chỗ kia, ánh đèn trong quán sáng tỏ,  cho dù không phải quá chói  mắt,  nhưng cũng đủ ánh lên nét đẹp của hắn,  bốn năm đã trôi qua, vậy  mà  hắn  vẫn như trước kia,  vẫn giống từ khuôn mặt đến suất khí của bốn năm trước,  chỉ có điều giờ này hắn chỉ lặng thinh ngồi đó, nhưng cũng đủ trở thành tiêu điểm của mọi ánh nhìn rồi.

Mộ Dung Cạnh đứng lên, cười nhẹ, vẫy ta lại gần.

Ta rõ ràng không muốn cười,   vậy mà cơ mặt lại không nghe theo suy nghĩ, cứ tự giác cười lại,  không ngờ trước mặt hắn ta có thể giả bộ cười như vậy, trải qua bốn năm, ta vẫn không thể bỏ qua được thói quen đó.

Hai người ngồi xuống,  chỉ biết nhìn đối phương cười, không biết nói gì nữa

“Tử này,  có thể gặp lại ngươi, ta  thật sự rất vui.”Ánh mắt hắn sáng ngời nhìn thẳng vào mắt ta,  nhìn thế nào cũng không thấy một chút giả dối.

“Ân, lần này về có lâu không?” Ta  gọi một cốc trà sữa sau đó mới mở miệng ra nói chuyện,  vừa rồi còn thấy hắn giống hệt bốn năm trước, nhưng nếu cẩn thận đánh giá có thể thấy hắn đã trưởng thành hơn,  bình tĩnh hơn và hiểu rõ sự đời hơn.

“Ân,  Bị tổng công ty nhượng về đây làm CEO, thật ra cũng là muốn quẳng ta đi cho rảnh nợ.” Hắn tự cười chế giễu.

CEO  a, người này ở đâu cũng thật giỏi nha.“Chúc mừng ngươi.”

Trong mấy năm hắn học đại học cũng được làm hội phó hội học sinh. Ta thật lòng chúc mừng hắn,  như thế cũng hay, chuyển về đây với tài năng của hắn còn lo không được trọng vọng sao, chỉ sợ nữ nhân theo hắn có mà dài cả phố, tuy rằng bản tính hắn trước kia có chút nghịch ngợm nhưng mà giờ hắn trưởng thành, thành đạt như vậy, chẳng phải là mẫu đàn ông lí tưởng sao.

“Ngươi…… Mấy năm qua vẫn ổn chứ?” Hắn do dự một chút, thận trọng hỏi ta.

“  Vẫn vậy, làm chủ quán bar kiêm thủ quỹ,  mọi việc khá suôn sẻ, cũng thoải mái hơn,  không lo tới chuyện ăn chuyện mặc, nói chung là tốt.”Nói xong thì một cô nương chắc là phục vụ mang trà sữa tới, còn tranh thủ liếc mắt ngắm Mộ Dung Cạnh rồi mới miễn cưỡng rời đi.

“Tử này, ta ly hôn rồi .” Hắn rốt cục cũng nói tới chuyện chính, mắt nhìn ly trà sữa có chút ngẩn người.

“ Ừ.” Ta cắm ống hút vào cốc,  ta không biết phải an ủi hắn thế nào,  bốn năm qua hắn sống thế nào ta cũng chẳng rõ nên chẳng biết nói sao cho phải nữa.

“Thật ra lần trước sau khi nói chuyện với bà ngoại,  ta đã định tới thăm quán bar của người, vừa rồi nói chuyện vài câu qua điện thoại, cứ nghĩ người không thay đổi ,  giờ ngồi ngẫm nghĩ lại mới ngộ ra ngươi khác xưa cũng không ít……”

“ Cũng bởi vì mọi người đều thay đổi, mọi thứ đều thay đổi……  thế nên cũng đành thay đổi mình cho hợp với hoàn cảnh.” Xem ra hắn sớm đã quan sát ta?

Càng nghĩ ta càng cảm thấy hoảng hốt trong lòng,  trước kia tâm tư ta tịa sao lại khó chịu,  trước kia hai người ngồi chung với nhau , ta chưa từng cảm thấy  tẻ nhạt,  mà sau bốn năm trôi đi, hai người gặp lại lại cảm thấy tẻ ngắt như vậy, hắn nói được không  tự nhiên,  ta nghe cũng không hứng thú.  Rõ ràng muốn nói thoải mái với nhau hơn, nhưng rốt cuộc vẫn không làm được, nói chung là không biết lấy chủ đề gì ra mà nói.

“Tử này , thật ra ta thấy có lỗi với ngươi lắm,  từ khi ngươi cắt đứt quan hệ với ta, ta mới hiểu rõ, mấy năm qua ta thật sự có lỗi với ngươi……”

“ Chuyện qua lâu như vậy,  nói nữa cũng đâu giải quyết được gì, ngày hôm nay tới gặp ngươi, đã chứng tỏ ta vẫn coi ngươi là bạn, Mộ Dung Cạnh, nếu ngươi còn dùng thái độ khách sao này nói chuyện với ta thì từ nay không cần gặp ta nữa.”  Quả nhiên nói thẳng luôn là tác phong của ta a, vừa rồi hắn nói mấy câu văn chương khách sáo kia khiến ta suýt chút nữa chết nghẹn.

Mộ Dung Cạnh nghe được lời của ta không khỏi sửng sốt, nhất thời không tiếp nhận được lời của ta.

“Mộ Dung Cạnh, chúng ta vẫn là bạn tốt ?”

“Đương nhiên……” Hắn thoáng chốc như bừng tỉnh, nhanh nhẹn trả lời ta, cười tươi sáng lạn như ánh mặt trời.

Cho dù 4 năm đã trôi qua, nam nhân này vẫn như cũ, không hiểu ta chút nào! Ta nói là bạn của ngươi, cũng chỉ có thể làm bạn của ngươi, cho nên, về sau cứ tiếp tục coi nhau là bạn đi……  Đúng như cha ta đã nói, tình yêu không phải là tất cả

Ta nghĩ hắn trở về chắc cũng đã quen với cuộc sống ở đây, không sợ lạc,  ta liền đứng dậy cáo từ, rồi lại bồn chồn, ta rất sợ trong lòng lại tự phỉ nhổ mình thêm nữa.

Đối với ta, người này từng khiến ta yêu sâu đậm, đối với ta, bao nhiêu chuyện trải qua, cuối cùng cũng chỉ có thể trở thành bạn, phải, chỉ có thể là bạn mà thôi!

Bốn nắm trước, hắn có Tiểu Linh, bốn năm sau ta có Tiêu Quân, cho nên, kiếp này, ta và hắn mãi mãi chỉ có thể là bạn tốt.

Hôm nay nhiệt độ cao, ban nãy lại hơn mưa thật khiến người ta thấy mệt mỏi.

Gọi điện thoại báo cho quản lí hôm nay ta sẽ không đến quán,  sau đó về nhà nằm lăn ra giường, sau đó ngủ thiếp đi lúc nào không hay.

Trời mưa quả nhiên là sự sai lầm lớn của ông trời! Đây là suy nghĩ còn lại duy nhất trong ta trước khi ngủ.

Đang mơ màng thì cảm thấy một con quái vật đè lên ta, làm cho ta không thể nhúc nhích, cảm thấy có chút quái lạ, liền dần tỉnh táo trở  lại.

“ Cái gì thế này, Tiêu Quân, ngươi đừng đè ta nữa, ngạt thở không ngủ được .”

“ Ta còn nghĩ ta làm xong chắc ngươi còn chưa tỉnh cơ! Không đi làm mà ở nhà lười chảy thây ra thế này, ngươi sao lại thế này hả?”

Cái gì mà hắn làm xong ta còn chưa chắc đã tỉnh? Hắn không thấy xấu hổ khi nói những lời đó sao, hắn “ làm” hung mãnh như vậy, ta có phải người chết đâu mà không tỉnh cho nổi…… Thật là

“ Tâm tình ta không vui,  làm sao miễn cưỡng đi làm được, mà đó là quán của ta, ta muốn đến hay đi là việc của ta! Nói như ngươi, sao ngươi không suốt ngày ở trong quán của mình,  sao mà cứ ở đây “ quấy rối” ta, dựa vào đâu a! Mà nói chuyện là được rồi, sao còn phải cởi  quần áo của ta?! Ân……”

Đáng chết, đang nói tự nhiên lại cắn vào tai ta,  xem ra hắn quyết tâm làm rồi.

“Ân…… Ngôn Tử, trên người ngươi có vị trà sữa.” Hắn vùi mặt vào sâu hõm cổ ta:“ Hình như là quán trà sữa nằm cuối phố, tên Hồng Trà? Ta đoán đúng sao?” Hắn cúi đầu cười.

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: A…………  Hai chương gần đây viết thật sự là cùng một dạng nha,  chương này bt y như chương kia, đành phải điều chỉnh đầu óc chút a, mong rằng có thể tìm lại cách viết như trước, không quá…… . Aizzzzzz………………

4 thoughts on “Cưới ta, mua một tặng một – Chương 8

  1. Lâu lắm mới lại vào nhà Nhím, chậc chậc, quả là có nhiều thứ. Để ngộ đi học cách thâu đồ đã.

Đe dọa - tống tiền bạn Nhím!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s