Cưới ta mua một tặng một – Chương 15

Chương 15

Ba người cũng nâng ly, uống, tán những câu chuyện không đầu không đuôi, ngẫu nhiên bật cười vu vơ, cũng có khi ông nói gà bà nói vịt, có những nụ cười chân thật, cũng đôi khi chỉ là giả dôi.

Khi còn trẻ tha hồ quậy phá, điên ngôn loạn ngữ, sống thoải mái với chính mình, vui thì cười, tức giận thì mắng, tuy rằng lông bông nhưng đó lại là thứ cảm giác thuần túy vô cùng,  lại đều xuất phát từ chính tâm can, không có nửa điểm tạp ý,  bạn là bạn mà kẻ thù là kẻ thù, trắng đen rõ ràng, cái thế giới tuổi trẻ đó, rồi sẽ mất dần theo thời gian, khi mà con người ta đã biết tự suy nghĩ.

Người ta lớn lên, ắt sẽ thay đổi, có nhiều kinh nghiệm sống hơn, đồng thời tâm can cũng dần bị ô uế bởi những tạp chất trong xã hội con người,  bạn bè với kẻ thù, không thể phân biệt,  quan hệ cùng địch hay bạn, đều phải cho lên bàn cân mà so sánh thiệt hơn,  mà cái thế giới trắng đen rõ ràng, sơm đã trở nên xám xịt, đục ngầu không chịu nổi, đó là đại khái những tiêu cực của việc trưởng thành.

Mộ Dung Cạnh buồn bã, tâm sự của tôi thật nhiều, Tiêu Quân lạnh nhạt ngồi im,  rõ ràng cũng đang có tâm sự riêng, vậy mà vẫn tươi cười, nói chuyện thản nhiên, đó chẳng phải là giả dối thì là gì?

Ba người ngồi nói chuyện ,giống như đã quen biết từ lâu,  nhớ lại mấy năm trước, có lần tôi rủ Mộ Dung Cạnh đi ăn thịt nướng,  cậu ta chẳng những đến muộn, thậm chí còn dắt theo cả Tiểu Linh, nhìn bọn họ tay trong tay thủ thỉ tình cảm, bao nhiêu vị ngon đối với tôi bỗng trở nên  nhạt nhẽo dị thường.

Cậu ta nhìn tôi rồi cười rạng rỡ,  tuyên bố Tiểu Linh đã chính thức trở thành bạn gái, nói cách khác, một công tử tài giỏi như cậu ta, cuối cùng cũng có được đóa bạch lan kiều diễm e lệ, trai tài gái sắc, quả thật xứng đôi.

Trong lúc bọn họ cùng ăn thịt nướng, tận hưởng niềm vu, còn với tôi, không khác gì nhai sáp.

Vậy mà bây giờ, không hiểu dô thời thế, hay vì phong thủy không hợp mà một kẻ  vạn người ưa thích, nữ nhân theo chân như cậu ta, giờ lại có kết cục thế này.

\Tôi biết nghĩ vậy là ích kỉ,  lại đi vui sướng khi người khác gặp họa,  nhưng đối với nỗi đau ngày xưa cậu ta gây ra cho tôi, so với kết cục của cậu ta bây giờ, cũng chẳng kém cạnh gì, cái cuộc sống ban ngày giả bộ vui cười, ban đêm vùi mặt tron chăn mà khóc, cảm giác đó mỗi khi nhớ lại, đều khiến lòng tôi băng giá.

Lúc đi tới quầy thu lấy biên lai,  khi trở về chỗ đã thấy hai người kia như vừa đạt được thỏa thuận gì đó,tôi chỉ nghe Tiêu Quân nói:“Nếu có yêu cầu gì, cậu cứ gọi cho quản lí tôi một tiếng, tôi sẽ giải quyết.”

“Như vậy cũng tốt,dù sao thì nhân viên trong công ty cũng không ít, thật sự rất cần sự giúp đỡ của anh.” Mộ Dung Cạnh gật đầu đồng ý.

“Nói chuyện gì thú vị thế, cho tôi nghe với?”Tôi cắt ngang lời họ, hỏi.

“Tháng sau Mộ Dung tiên sinh muốn tổ chức một bữa tiệc rượu, mà địa điểm là khách sạn của anh.” Tiêu Quân cười giải thích.

Mộ Dung Cạnh cũng dễ dãi gật đầu, nói:“Tử này, đến lúc đó, cậu cũng đến dự nhé?”

Tôi lắc đầu như trống bỏi,:“Tôi tuyệt đối không có hứng thú với mấy cái tiệc tùng, vũ hội.”

Thấy tôi từ chối ngay lập tức, Mộ Dung Cạnh không biết nói gì nữa, có điểm sững sờ, Tiêu Quân ngồi bên cạnh tôi, véo hai má tôi, nói:“Con bé này không thích mặc dạ phục, có chết cũng không thích đâu”

Tôi trợn tròn mắt:“Mấy cái thứ bó sát  với chẳng lùng bùng một đống, nhìn thôi đã phát ốm rồi .”

Mộ Dung Cạnh gật đầu,“Đúng vậy, cậu trước kia nghịch ngợm không như một cậu nhóc vậy, đã vậy còn thích đánh nhau, nhậu nhẹt, làm tôi nhiều lúc còn nghi ngờ cậu có phải con gái hay không nữa!”

“Sao cứ lấy quần áo ra móc tôi vậy, mà tôi thích đánh nhau thì cũng có sao, mà mỗi lần đánh nhau là vì sao tôi cũng không nhớ nữa, lâu quá rồi.”Phải, lâu đến mức không thể nhớ ra vì sao tôi lại đi đánh nhau nữa.

Khoảng hơn 12h đêm, Mộ Dung Cạnh đứng dậy cáo từ, Tiêu Quân kéo tôi ra tiễn cậu ta, nhìn bóng hình cô đơn của cậu ấy tiến gần chiếc ô tô, tôi bỗng cảm thấy trong lòng khó chịu quá đỗi.

“Tiêu Quân,chúng ta cùng đi dạo chút đi.” Đêm đã khuyu, những con đường tưởng chừng như muốn nứt ra vì người đông vào ban ngày, bây giờ lại vắng vẻ đến đáng thương, tôi kéo bàn tay to của anh, ngửa đầu hỏi.

Anh ấy nhếch miệng cười,“Tốt, mấy khi em nổi hứng lãng mạn.”Nói xong liền nắm lấy tay tôi, hai con người thong dong tản bộ trên đường cái.

Bên đường, những rặng cây xanh rập rờn nhưng không che hết được ánh sáng từ các cột đèn đường, nhưng cũng vì thế lại in bóng từng hàng cây, gió khẽ thổi qua, lá cây rung rung tạo ra những hình thù quái đản, ghê sợ trên mặt đường, trong không gian tĩnh mịch.

Tôi nhìn gương mặt điển trai của anh, cười nói:“Tiêu Quân, em hát cho anh nghe nhé.”

Tiêu Quân cười, vẻ mặt có chút ngạc nhiên, giọng nói oanh tạc tựa như cố ý:“Em biết hát sao?”

Tôi quát, trừng mắt nhìn anh,“Dĩ nhiên em biết hát!Hơi bị hay đấy……” Khụ khụ hai tiếng,  ngạo mạn cất lời ca,

“Tình yêu em chưa phút giây ngừng lại

 Lặng lẽ vùi chôn hai giọt lệ vương má

Anh mãi mãi vô tình không hiểu

Tình yêu sâu thẳm em dành cho anh

Anh giống như ngọn gió vô vọng buốt giá

Mãi mãi không hiểu tình em dành trao anh

Trên thế giới chỉ mình anh không biết tình em

Anh chỉ coi em như một người bạn tốt

Những lời yêu muốn nói,em chôn chặt nơi đáy lòng

Chẳng lẽ anh mãi không hiểu lòng em……”

Tôi nhẹ nhàng hát, anh đứng cạnh lặng yên nghe,  đến khi hát xong, anh ấy vẫn trầm mặc,“Bài này tên là gì?”Anh hỏi.

“Lời yêu.”Tôi đắm chìm trong chuỗi tâm sự của bản thân, thuận mồm nói ra.

Anh ấy đột nhiên nắm chặt tay tôi, sau đó buông ra, bật cười,“Ngôn Tử,em thầm mến anh phải không?Cư nhiên còn hát cho anh nghe bài này, xem ra em yêu anh rất thật lòng, thôi thì anh miễn cưỡng để em yêu cũng được.”

Tôi nghe anh ấy thao thao một hồi, cái đầu chậm tiêu nửa ngày sau mới hiểu hết ý,  đến khi tiêu hóa hết ý tứ trong lời nói của anh, tôi dở khóc dở cười nói,“Ai bảo em hát bài này là để nhắm vào anh!”

Tiêu Quân mặt trầm xuống, ngữ khí lãnh đạm, tàn ác,“Cảm tính như vậy em còn muốn dành cho ai?”

“Chẳng qua đây là bài hát mà em thích nhất, cách đây mấy năm.”Bởi nội dung bài này thật giống với tâm tư của tôi – cách đây mấy năm, cho nên nhớ rất rõ, hôm nay nhìn thấy bộ dáng cô đơn của Mộ Dung Cạnh,  bài hát này bỗng hiện lên trong tiềm thức, chỉ là đơn thuần muốn hát lên, không hề có ý tứ gì khác.

“Lúc ấy em muốn hát bài này cho Mộ Dung Cạnh nghe.”Anh ấy vòng tay ra sau ôm chặt tôi vào lòng, ghé sát miệng, phả hơi nóng lên tai tôi, mờ ám hỏi.

Tôi đâu chỉ muốn hát bài hát này,  lúc ấy tôi còn tự dày vò bản thân, muốn nói cho cậu ấy biết, cầu xin cậu ấy đừng đính hôn,  cầu xin cậu ấy đừng xuất ngoại, cầu xin cậu ấy đổi ý, nói cho cậu ấy biết tôi không muốn làm bạn tốt cái quái gì nữa,  tôi chỉ muốn làm nữ nhân của cậu, nhưng khi nhìn cậu ấy bận rộn chuẩn bị tiệc cưới, chuẩn bị xin visa, thủ tục xuất cảnh, miệng của tôi giống như bị niềm phong bởi một bàn tay to lớn đầy sức mạnh, không thể nào nói ra những lời tận đáy lòng mình.

Cuộc sống của cậu ta giống như ánh bình minh rạng rỡ,  mà tôi như lọt chân vào vũng bùn lầy, không thể gượng dậy, tình yêu cũng là sự trả giá,  yêu nhiều thì đau càng nhiều. Nếu không phải lúc đó, cha tôi xảy ra chuyện, có lẽ tôi cũng không có cơ hội tỉnh ngộ, tìm ra lối thoát để mà sống được như bây giờ.

“Bài này rất thích hợp để thổ lộ tình cảm, nếu như em mà dám nói thẳng ra thì chắc cũng chả cần hát bài này .”Đối với mấy chuyện tình cảm, tôi phải công nhận mình là con người yếu đuối.

“Ngôn Tử, em vẫn còn nhớ lại khoảng thời gian trước kia sao?”  Anh thản nhiên hỏi tôi

Gật gật đầu, lại lắc đầu,“Em vốn là đã quên hết,chỉ là đột nhiên cậu ấy trở về, hơi nhớ lại chuyện xưa chút thôi.”

Anh ấy đột nhiên vươn tay xoa đầu tôi,“Em đúng là một nữ nhân ngốc nghếch.”

Hít một hơi thật sâu, tôi cười nhìn anh,“Tiêu Quân,  em sẽ không, tuyệt đối không  giẫm lên vết xe đổ, tình yêu là cái gì, tốt nhất cứ cố mà sống cho tốt, vậy là thỏa mãn rồi.”

Anh ấy không nói gì nữa, chỉ dùng sức ôm tôi chặt hơn.

Trong hơi lạnh của gió đêm giá buốt, tôi tham lam vùi mình trong lòng anh, hưởng thụ hơi ấm quen thuộc từ người con trai này.

Ngày qua ngày bận rộn, tôi cũng luôn cố gắng làm việc, sống cho bản thân mình, và còn sống vì bà ngoại, vì em trai, vì cô con gái yêu dấu nữa.Tôi hào hức mong chờ ngày mọi người tới thăm

Quay trở lại vào buổi tối hôm trước,  tôi hưng phấn như tiếu hài tử, lăn qua lăn lại trên giường,  khiến cho kẻ đang nằm bên cạnh – Tiêu Quân bị chọc giận, xoay người, đè nặng lên thân, anh dùng tay đánh vào mông tôi.

“Dựa vào đâu a!Em có phải tiểu hài tử đâu mà anh đánh mông em.”Tôi ra sức giãy giụa, sống chết quẫy đạp nhưng vẫn không thể thoát khỏi sức nặng của anh.

“Tốt lắm,em không phải tiểu hài tử, vậy thì làm những việc người lớn làm đi!”Anh cười gian cắn vào cổ tôi, bàn tay to đang quất vào mông tôi giờ lại chuyển sang vuốt ve.

“Tiêu Quân, anh nên là Tiêu lưu manh mới phải!!Ngày mai chúng ta còn phải lái xa tới đón bà ngoại mà.”Tôi tiếp tục giãy giụa trong vô vọng.

“Dùng xe cá nhân là được……”Hai tay anh nhanh nhẹn luồn vào bên trong , cởi luôn chiếc áo ngủ mỏng manh!

Đành vậy, nếu đã phản kháng không được thì đánh chấp thuận thôi! Vì thế, chuyện gì tiếp theo xảy ra, ai cũng biết….. một chuyện không có tiếng, chẳng có thanh……

Nhớ lại quãng thời gian trước kia, khi ở cùng bà ngoại đối với tôi là quãng thời gian thoải mái nhất, không có áp lực học tập, không có mấy chuyện trưởng thành phiền phức, cha mẹ tuy rằng không ở nhà, nhưng lại hay gọi điện về hỏi thăm, mỗi ngày chỉ có một nhiệm vụ duy nhất, làm cháu ngoại bà, ăn chơi, nghịch ngơm,  bà ngoại là một người tuyệt vời và sáng suốt, chỉ cần không làm chuyện gì xấu còn lại bà cho tôi sự tự do thoải mái, không bị giới nghiêm, cấm cái này cái nọ, cho nên,  tình cảm tôi dành cho bà ngoại còn sâu đậm, thân thiết hơn nhiều so với bố mẹ. Về phần Ngôn Tử Phàm càng không phải nói, thằng bé từ nhỏ đến lớn đều một tay bà nuôi dưỡng.

Cho nên đối với tôi và Tử Phàm mà nói, bà ngoại chính là gia đình, bà ở đâu, thì đó là gia đình của chúng tôi.

Nhìn nhà bà ngoại được sửa chữa, trang hoàng lại, mấy món đồ cứ khiêng ra khiêng vào,  tôi há hốc mồm, nhịn không được ôm chầm lấy bà ngoại, bà ngoại đã hơn bảy mưoi,  vóc dáng nho nho, yếu ớt vậy mà có thể chỉ huy mọi người làm xong xuôi đâu vào đấy

“Bà ngoại,con yêu bà.”

Bà ngoại vỗ vỗ cánh tay của tôi,“Bà biết con yêu bà, nếu yêu thì giúp bà làm nốt cho xong nào.”

“Cứ để đó cho Tiêu Quân và Điền Tiến làm cũng được mà, bà nghỉ ngơi đi, chắc bà cũng mệt lắm rồi.”

Bà ngoại đẩy tôi ra, trừng mắt nhìn tôi:“Con vừa nói cái gì vậy hả,cái chuyện vặt vãnh cỏn con này sao có thể để một đại nam nhân như Tiêu Quân làm! Con lười biếng như vậy, thảo nào con nhà người ta không ai thèm cưới!”

Tôi trợn tròn mắt, quả thật bội phục khả năng nói sát thương của bà ngoại nha, nói xong về chủ đề gì, cuối cùng cũng có kết luận ra kết hôn, cái kiểu nói chuyện này, chắc chẳn đã qua tu luyện, đạt đến đỉnh giới của thái cực mất!

Nhưng mà cái cảm giác bị lải nhải này, thực ra cũng không tệ.

“ ……Con đi xem Tiêu Quân có việc gì cần giúp.”

Còn chưa đi vào phòng, đã nghe tiếng cười đùa ấm ỹ, bước chân vào phòng, nhìn kĩ , tôi trợn mắt, há hốc mồm.

Nhóc con cả người màu hồng nhạt ngồi trong lòng Tiêu Quân, xung quanh chất đầy đủ loại đồ chơi, trên giường giống như có một đống thừa thãi vậy. ( =_=, chị à, đêm qua chị còn “chơi” cùng đống thừa thãi đó đấy)

“Tiêu lão đại, ngươi đến giúp việc hay đến giúp làm loạn đây?” Hai tay tôi khoanh trước ngực, cười lạnh hỏi hắn

Cụm tóc ngắn của Tiêu Quân bị tiểu bảo bối nắm chặt trong tay, vốn không thể quay sang chỗ tôi, chỉ có thể âu sầu đáp lại:“Em không nhìn thấy anh bị bé con này khi dễ sao?”

Ngôn Tiếu cười vang, vỗ vỗ tay,“Ba ba rất ngoan….”

Tình hình hiện tại khiến tôi không thể hình dung gì thêm nữa, một con rồng đen đáng sợ trên thương trường, khiến bao người nghe tên đã ớn lanh, vậy mà giờ lại bị một bé con làm cho không cựa quậy nổi! Đây là cái loại đạo lí gì a……

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Ngao…… Ngao……Bé con thật là giỏi nha, tuổi trẻ tài cao…..

Bài Lời Yêu này tôi vô cùng thích nha…..

Nhím : đấy nhá bạn G-d, chương này có nhắc tới bé Ngôn Tiếu nhá !!!.

4 thoughts on “Cưới ta mua một tặng một – Chương 15

Đe dọa - tống tiền bạn Nhím!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s