Cưới ta, mua một tặng một – Chương 16

Chương 16 : ( Càng ngày càng yêu bé Ngôn Tiếu a )

Edit : Nhím ( Vì từ giờ nhà Nhím có thêm editor nên truyện ai làm thì ghi tên người edit hộ Nhím nhé)

Thở dài, 28 năm qua, tôi luôn một mực thừa nhận bản thân « hiền lành »,  “tốt bụng”,còn ra sức mà sửa phòng ở cho tiểu tử kia, vậy mà hai người này,đã không giúp lại còn phá, đây có nên gọi «  chó nói mèo không hiểu » không đây ! Ây, nhìn cái bản mặt bất đăc dĩ của Tiêu Quân, rõ ràng là giả dối mà, đúng là lưu manh lão đại nha!

“Được rồi được rồi, em sợ rồi, nào, xuống mau không một chút nữa là phá tan cái đệm bây giờ.”Tôi lấy tay đánh mấy cái vào mông,   ý tứ rõ ràng muốn ngăn cản trận chiến ‘giữa ba ba ngoan và con gái » này.

Tiêu Quân nhìn tôi, bất đắc dĩ nói,“Không phải anh không muốn dừng, mà vì quân địch quá hiếu chiến .”

Tôi quay người lại bế Ngôn Tiếu lên, nói,“ Bảo bối, không được nghịch ngợm, phải nghe lời nhé !.”

“Chơi cùng ba ba cơ, chơi cùng ba ba cơ.”Bảo bối bị tôi ôm trên tay tựa như con cá trạch quẫy đành đạch, nhất quyết đòi xuống giường, không làm sao mà giữ nổi.

Tôi trợn tròn mắt, đối với Ngôn Tiếu, tôi thật không biết làm sao sống chung cùng. Tôi yêu con bé rất nhiều, nhưng nó sống với bà ngoại từ nhỏ, còn tôi chỉ thỉnh thoảng cuối tuần mới tranh thủ thời gian tới trông nom được một chút, cho nên việc chơi đùa, sống cùng bé con này, đối với tôi thật xa lạ.

Đứa nhỏ này có  được trong thời  điểm tôi không ngờ nhất,, khi đó, tôi còn đang đau lòng , rối loạn thần trí,  khi đó, Mộ Dung Cạnh chuẩn bị sang Mỹ, cha tôi qua đời, lúc đó tôi cảm thấy mọi thứ suy sụp, rồi chẳng hiểu sao lại ngất trưởng cổng bệnh viện, khi tỉnh lại mới hay tin trong bụng mình đang mang một sinh linh nhỏ bé.Khi đó tâm tình rối bời, tôi chỉ có một suy nghĩ là phải đem phá cái thai này đi,  bởi vì sinh mệnh này mới được gần hai tháng, việc phá bỏ quả thật rất đơn giản,  nhưng cái ý tưởng này lại bị Tiêu Quân phản đối kịch liệt, anh ấy nói đó là một sinh mệnh vô tội, nếu lo đứa trẻ sinh ra không có cha, thì anh ấy sẽ làm cha của nó.

Thời gian đã cho tôi thấy, giữ lại đứa bé này là sự lựa chọn sáng suốt, con bé trong như một thiên thần vậy, có thể khiến mọi người xung quanh cảm thấy vui vẻ,mang lại bao tiếng cười cho căn nhà trống vắng của chúng ta.

Mà Tiêu Quân lại vô cùng xứng làm cha,  thực sự là vô cùng hợp, còn nhỏ như vậy mà anh ấy đã yêu thương con bé hết mực, yêu đến không có phép tắc,  tương lai không biết sẽ còn tới nhường nào nữa,  không chừng sau này tiểu tử kia sẽ trèo lên đầu mà giương oai mất.

Tiêu Quân thấy tôi vất vả giữ bảo bối, liền vươn tay đón lấy,“Bảo bối mới có ba tuổi rưỡi, làm sao mà ở một mình một phòng được? Tốt nhất cứ để bé con và bà ngoại ở cùng phòng đi.”

Tôi bĩu môi,“Như vậy mới biết tự lập, anh không biết con bé vì được yêu thương quá mà giờ yếu ớt như vậy không?Đối với con bé, như thế không tốt đâu.”

Anh ấy nghe xong quan điểm của tôi, lắc đầu không ủng hộ,“ Con bé còn nhỏ như vậy không phải điều cần nhất là yêu thương sao,em hiện tại đối với con bé nghiêm khắc quá, con bé sẽ không chịu được.”

“Nhưng nếu cứ thế này sẽ thành thói quen mất, tương lai chắc chắn không có tiền đồ.”

Anh ấy hừ hừ giận dỗi,“Tương lai không có tiền đồ thì anh nuôi .”

Nghe cho thật kĩ, đây là lời của một người cha sao? Đây rõ ràng là dung túng mà, là hội chứng «  không muốn con gái lớn » mà! Huống chi đứa nhỏ này…… Đứa nhỏ này……,suy nghĩ tiếp theo, tôi không muốn nghĩ nữa, mặc kệ anh ấy, muốn yêu sao thì yêu.

Tức giận nhìn hai cục thịt cha và con gái, tôi khóc không ra nước mắt, chỉ còn biết thở dài mà thôi.

“Tối nay bảo bối muốn ăn gì nào? Ba ba đưa con đi ăn đại tiệc.” Tiêu Quân nhéo nhéo khuôn mặt phấn nọn trắng bóc của bé con.

“Ăn đường……” Bé con thành thực trả lời, trong cái đầu non nớt, đường có vị ngọt ngọt, là thứ ngon nhất a.

Nghe nói xong, cả tôi và Tiêu Quân đều giật mình, tôi chống nạnh, giáo huốn cho bé con,“Bảo bối, con không được ăn đường nữa,răng cửa của con đã sún hết rồi nha, giờ mà ăn thêm đường, ngay cả răng nanh cũng «  tạm biệt » lợi luôn đó!”

Bị tôi mắng, bé con ủy khuất, bĩu môi, mắt long lanh nhìn cha cầu cứu.

“Ăn vịt quay Bắc Kinh……” Ngôn Tử Phàm đột nhiên tiến vào nói, khiến ba người trong phòng giật nẩy mình, thằng bé nói tiếp:“ Bảo bối thích nhất ăn vịt quay Bắc Kinh, phải không bảo bối!”

Nhóc con kia bị ông cậu yêu dấu mê hoặc, lập tức nũng nịu nói leo theo:“ Bảo bối muốn ăn vịt nướng.”

Tôi hung hăng trợn mắt lườm Ngôn Tử Phàm,“Ngôn Tử Phàm, chị cảnh cáo em không được lợi dụng trẻ con non dại để đạt được ước vọng,  loại hành động vô sỉ này, chị kịch liệt phản đối!”

Ngôn Tử Phàm lườm lại tôi,“Ngôn Tử Kỳ, chị nói vậy là không đúng, em là người hiểu rất rõ bảo bối thích gì!”

“Đã già mồm còn muốn nói lẽ phải, một đứa nhỏ ba tuổi làm sao biết đồ chơi thế hệ mới với chẳng đồ ăn ngon?”

“Điều này chứng minh bảo bối rất thông minh! haha……” Thằng bé cười lớn đi ra ngoài, ngoạc mồm hét lớn,“Bà ngoại, tối nay chúng ta đến nhà hàng ăn vịt quay Bắc Kinh.”

“Này, ai nói vậy!!”Tôi hét lại sau lưng thắng nhóc, thở dài chán nản.

Tiêu Quân ngồi trên giường, biểu tình suy nghĩ một hồi, nhếch môi nói,“Tử Phàm – đứa nhỏ này  rất có tiền đồ.”

“Hừ,  lưu manh như anh thì sao không có tiền đồ được!”

Tiêu Quân nhíu mày,“Anh lưu manh  sao?”

Tôi không còn gì để nói nữa, phải  no comment, Tiêu Quân này mà không lưu manh với hay nói dối , chẳng cả thế giới này toàn người chân thật!

Trước sự huy hoàng rực rỡ trong khách sạn của Tiêu Quân,  đại sảnh tráng lệ khiến bà ngoại choáng váng,  kéo tay tôi hỏi,“ Kỳ, ăn ở nơi này hẳn rất đắt, chúng ta ở nhà tự nấu cũng được mà.”

“Bà ngoại,  bà đừng lo lắng, đây là khách sạn của Tiêu Quân, bà thích ăn gì cứ nói,không lo tới chuyện tiền nong đâu.” Trong lòng tôi không ngừng cười gian tà,quay lại nói với Tử Phàm:“Không chỉ vịt quay Bắc Kinh,  ngay cả tổ yến, vây cá cũng thoái mái, Tiêu Quân rất rộng lượng ——.”

“Oa……Vậy em sẽ không khách khí!” Ngôn Tử Phàm vui sướng, hoa chân múa tay.

Tiêu Quân bé bảo bối đi cạnh ta nghe thấy vậy, nhếch mép cười:“Em biết giúp anh quản lí tài sản, anh rất vui.”

“Đó là……”Có điều, tôi cứ vui vì có thể hai anh xót tiền, trả thù vụ nói đểu tôi, nhưng tôi quên mất một điều, số tiền một ngày Tiêu Quân kiếm ra, cũng đủ lấy tổ yến cho cả nhà chúng tôi tắm nha. (Nhím : Anh này làm ra tiền như gà đẻ trứng vậy)

Quản lí thấy ông chủ tới, lập tức chạy ra chào hỏi,  còn nói đã chuẩn bị chu đáo phòng VIP, đi theo sau anh, xun xoe nói:“Lâm cục trưởng tối nay tới đây ăn cơm, ông ta nói lâu lắm không gặp ngài, nếu được mời ngài tới cùng ăn cơm.”

Tiêu Quân khinh khỉnh,“Nói với ông ta tôi không rảnh.”

Nếu tôi nhớ không lầm thì Lâm cục trưởng làm bên thuế vụ, vậy tại sao lại tới đây nịnh nọt Tiêu Quân?Tôi không nén nổi tò mò hỏi:“ Ông tta tìm anh chắc có việc gì đó ! Cứ tới đó xem sao?”

Anh ừ một tiếng,  nhíu ày nói,“Ông ta muốn tìm anh để hỏi về mấy cái dự án sắp tới, hơn nữa là muốn kết thân nhằm tạo chỗ đứng cho cái ghế sắp lung lay của .”

Chúng tôi cùng vào thang máy đi lên tầng VIP,  mới vừa bước ra thang máy, tôi với Tiêu Quân đều giật mình, người đang đứng nghe điện thoại bên cạnh thang máy cũng ngẩn người,  chăm chú nhìn chúng tôi, ngỡ ngàng nói,“Tử? Bà ngoại?”

Đang yên đang lành lại có một màn trung phùng xương máu thế này, tôi hơi ngỡ ngàng, giật giật khóe môi, đừng hoài nghi, kẻ đó, không ai khác chính là ….. Mộ Dung Cạnh.

Lần gặp này, tôi lại càng thấm thía câu: Càng không muốn gặp lại càng hay giáp mặt.

Bà ngoại nghe thấy tiếng gọi thân mật như vậy, lập tức nhận ra cậu ấy, cười nói:“Mộ Dung Cạnh, ha ha, đã lâu không gặp cháu, trông cháu lớn hơn trước nhiều quá.”

Tôi chớp mắt, kì lạ, không phải người ta bảo người già trí nhớ kém sao? Sao bà ngoại tôi có trí nhớ tốt quá vậy,  nhiều năm như vậy không gặp, thế mà chỉ cần liếc một cái đã có thể nhận ra?!

“Đã lâu không gặp, sức khỏe của bà ngoại vẫn rất tốt nha.” Mộ Dung Cạnh cười thân thiết, nhưng tia sáng trong mắt vẫn khẽ lướt qua tôi và Tiêu Quân.

“Ha ha,  già rồi già rồi, hôm nay bà chuyển lên nhà Tử Kỳ, có gì rảnh thì tới nhà chơi nha!”Bà ngoại nhiệt tình mời nhưng lại làm cho tôi tức phát điên lên được, ai muốn mời hắn tới nhà chơi chứ, tôi không có tâm tình tiếp đón hắn.

Tiêu Quân thấy Mộ Dung Cạnh chăm chú quan sát Ngôn Tiếu , liền thản nhiên cười nói,“Đây là con gái tôi, bé con hơi sợ người lạ.”

Sau đó anh ấy vỗ nhẹ lên má bảo bối, âu yếm nói,“Bảo bối, chào chú đi.”

Ngôn Tiếu nhỏ nhẹ chào chú, sau đó lại trốn trong lòng Tiêu Quân, rất giống bộ dáng của một đứa nhóc sơ sinh.

Mộ Dung Cạnh cười gượng gạo, chăm chú quan sát bảo bối,“Cô bé trông thật giống mẹ như đúc.”

Bà ngoại tâm tình đơn giản không nhìn thấy sự gượng gạo của cậu ấy, liền nhiệt tình nói thêm,“Đúng vậy,  ở nhà bà, con bé rất dễ thương, ai gặp cũng yêu,  đều nói nó giống mẹ như đúc, nhưng mà bà thấy lông mi con bé dài và cong giống Tiêu Quân cơ.”

Tôi xấu hổ cười cười,“Mộ Dung Cạnh, cậu ăn tối chưa?”

“Ăn được một chút thì ra ngoài nghe điện thoại.” Cậu gật đầu trả lời, nhìn tôi, ánh mắt có chút phức tạp.

Nghe điện thoại mà phải ra tận hành lang sao?Cũng không phải chuyện quốc gia cơ mật gì, như thế này có chút tình cơ nha!“Vậy bọn tôi vào trước gọi món .”Tôi cười nhợt nhạt,  kéo bà ngoại đi trước, để lại Mộ Dung Cạnh cho Tiêu Quân giải quyết.

Bà ngoại tiếc nuối cố nói với cậu ấy mấy câu mới chịu theo tôi vào.

Sau đó, tôi thấy Tiêu Quân nói với Mộ Dung Cạnh cái gì đó, cậu ấy gật đầu, sau đó cả hai cùng bước vào phòng ăn.

Tôi tin Mộ Dung Cạnh chắc không ngờ nổi, không ngờ tôi đã có một cô con gái lớn đến vậy!

Hơn nữa, người nào chỉ cần biết suy nghĩ một chút sẽ tự hỏi, tại sao tôi và Tiêu Quân có con mà không kết hôn?Mộ Dung Cạnh thông minh như thế, hẳn sẽ nghĩ đến chuyện này.

Đối với câu hỏi như thế, thật khiến tôi trở tay không kịp ( dù đã lường trước)!

Nhưng như thế thì có sao? Ngôn Tiếu mang họ Ngôn, hơn nữa con bé gọi Tiêu Quân là ba ba, cho nên con bé chỉ có thể là con của tôi với Tiêu Quân.

Tiêu Quân đi một hồi rồi trở lại, sắc mặt không được tốt,  sau đó ngồi xuống vị trí chủ thượng, làm như không có gì, sau đó một người mang tới đĩa rau trước sự thích thú của bảo bối, còn anh ấy lại cùng Tử Phàm nói chuyện.

Tôi kéo kéo góc áo anh, thấp giọng hỏi,“Không có việc gì chứ?.”

“Không có việc gì, anh chỉ không ngờ người ăn cùng Mộ Dung Cạnh lại là lão già họ Lâm kia, làm mọi cách giữ anh lại, thiếu mỗi nước ôm chân anh thôi.”

Chép miệng một cái, tôi thở dài,“ Thật là khéo mà, người nào càng không muốn gặp lại càng hay gặp .”

Anh ấy liếc tôi một cái, thâm hiểm hỏi,“Nếu cứ phải giáp mặt, thì cứ vui vẻ mà gặp, sau đó có uất ức gì thì nói cho anh biết, anh luôn sẵn lòng lắng nghe.”

Tôi lặng thinh ngồi ăn, vừa gắp thức ăn vừa cười vu vơ, tâm tình có chút buồn phiền, Tiêu Quân nói đúng, nên đối mặt , đừng nên trốn tránh, không muốn không có nghĩa là không thể mà.

Những năm gần đây, có bao nhiều chuyện xảy ra, nếu như không có Tiêu Quân giúp đỡ, tôi làm sao có thể vực dậy được như bây giờ, nam nhân này quả thật rất rất tôt, rất chân thật, nhưng liệu tôi có thể mãi mãi dựa vào anh được không? Chờ thêm vài năm tôi già đi, xấu đi, rồi anh sẽ rời bỏ tôi,liệu lúc đó, tôi có chịu đựng nổi những gì gục lên đôi vai này không?

Đối với một bàn đầy thức ăn này, tôi bỗng không còn hứng thú nữa.

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Ai nha, mọi người thấy chưa, trẻ con dễ thương nhưng cũng rất phiề nha !!!Đừng hỏi tôi đang ám chỉ ai!!!!!! Tự mình đoán đi………………….

Mọi người có phát hiện ra một điều này không, ngay chính Ngôn Tử cũng không biết cha thật sự của Ngôn Tiếu là ai!! Ha ha

6 thoughts on “Cưới ta, mua một tặng một – Chương 16

    • Theo như mình dịch thì người đó là Mộ Dung Cạnh
      Nhưng từng có ai đó nói với mình là đã đọc hết bản convert và người đó là Tiêu Quân cơ.
      Nhưng theo mình thì là Mộ Dung Cạnh.
      Bạn đọc thêm vài chương nữa sẽ rõ

Đe dọa - tống tiền bạn Nhím!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s