Cưới ta mua một tặng một – Chương 26 -27-28

Chương 26

Edit : Nhím ( Đền bù cho mọi người khoảng thời gian Nhím vắng mặt, hắc hắc, tha hồ đọc mỏi mắt)

Không biết từ khi nào,đèn trên đầu giường bật sáng,  xóa tan màu đen tĩnh mình trong phòng, còn tôi thì bị kẻ nào đó lăn qua lăn lại làm không ngừng, bình thường anh ấy ở trên giường đã mười phần cả mười là dã thú, huống chi bây giờ, trên người tôi là một con dã thú ăn phải xuân dược,  tôi làm sao có thể là đối thủ của anh đây.

Tuy rằng anh ấy là một người thô bạo trên giường, vô cùng mãnh liệt, nhưng anh ấy nói được là làm được, qua lần đầu tiên hoang dã, những lần sau đó, sẽ làm rất bài bản, cuồng hoạt,  khiến cho tôi cũng choáng váng đầu óc, làm cho tâm trí tôi mê loạn, hưởng ứng sự điên cuồng tới cực điểm.

Lần thứ n đạt đến cao trào,  nam nhân trên người rốt cuộc cũng chịu rút « vũ khí nguy hiểm » ra khỏi người tôi, đem cả người tôi vẫn còn ẩm ướt ôm chặt trong lòng, liếm liếm vành tai tôi:“Có tiến bộ, không ngất xỉu giữa chừng!”

Tôi ỉu xìu vỗ vào vai anh,“Mỗi lần làm em ngất xỉu, anh rất tự hào thì phải.”

“Đương nhiên, như vậy càng chứng tỏ năng lực của anh.”

“Anh có muốn em viết áp phích tuyên truyền về năng lực của anh, dán ngoài cửa quán bar, khoe cho sướng?”

Anh cúi đầu cười,“Nếu em thật sự cảm thấy hài lòng với năng lực của anh, muốn khoe ra , anh không phải đâu!”

Tôi im lặng,“Tiêu Quân, anh là lưu manh sao?”

“Ân, có lẽ là thế, anh thích đùa giỡn với em.”Anh hoàn toàn đồng ý, gật gật đầu.

Thở dài,  tôi quyết định không tranh luận những chuyện vô nghĩa với anh ta nữa,“Còn hơn anh, Tiêu lão đại mà còn bị người ta lừa đi ăn cùng cả buổi tối, đúng là nực cười.”

Tôi vốn chỉ định trêu anh ấy một chút,  nào ngờ anh ấy trả thù lại, dùng sức kéo tôi ôm chặt , nhanh tới mực khiến cổ tay tôi tê buốt.

“Không phải «  người ta lừa », mà là lợi dụng lòng tin của anh.”Giọng anh trầm thấp, miễn cưỡng giải thích.

Anh tà mị nói  khẽ,tay chân bắt đầu không yên vị, khiến tôi không khỏi trợn mắt , trừng mắt nhìn người không biết xấu hổ này, nuốt nước miếng, khó khăn lắm mới hỏi nổi:“Ý anh là, anh bị bạn lừa sao, anh mà cũng bị bạn lừa, bạn nam hay bạn nữ vậy?”

Anh không hơn không giận, chỉ trừng mắt lườm tôi,  nhanh chóng đáp lại, “ Đó không phải bạn anh!”

Ai ai cũng biết Tiêu Quân quan hệ rất rộng, mà nam nhân đa phần đều có sở thích làm những chuyện “không trong sáng”, tuy rằng tôi đã chuẩn bị tinh thần từ lâu, nhưng nghe chính miệng anh nói bị lừa, bị lừa đến tận đêm như vậy, ai mà biết đã xảy ra chuyện gì, nghĩ như vậy thật sự khiến tôi khó thở, bỗng cảm thấy đối với anh, tôi cũng chẳng khác gì một mặt hàng còn xài được!!

Ngồi bật dậy, giận dữ nói,“Không phải bạn bè mà lừa được anh đã khó, là bạn mà lừa được anh còn khó hơn! Tiêu Quân, anh đừng cho rằng em ngốc, nói thật cho em biết đi.”

Anh tựa một tay trên giường, một tay bịt chặt miệng tôi lại,“Nói nhỏ chút, đừng đánh thức mọi người dạy,  sao em không chịu động não một chút nhỉ,nếu anh thật sự có đi “ngoại tình”, vậy nửa đêm có vụng trộm tới đây nữa không?Sống cùng anh bao lâu, vậy mà em vẫn không hiểu anh chút nào.”

Nghe anh biện giải như vậy, tôi cũng ngộ ra vài phần,  cơn tức giận nhanh chóng tiêu tan,tôi mím môi, thì thào nói:“Vậy anh đi cùng “một đám người” làm gì?.”

“Chỉ là xã giao đơn thuần.”Anh thản nhiên trả lời.

“Nếu đã không thích thì sao không từ chối?”Anh vốn là một nam nhân thích làm theo ý mình, nếu anh ấy đã không thích, thì đừng mong mời được anh ấy,hơn nữa, đối với mấy chuyện ngồi bàn ăn nịnh nọt giả dối, anh ấy vốn rất ghét, vậy vì sao lại đồng ý đi?

Anh xoa đầu tôi, trong giọng nói chất chứa bao cảm xúc phức tạp:“Xã hội này, không phải việc gì cũng được như mình muốn .”

“Từ nay về sau, những kiểu xã giao kiểu này anh đừng tham gia nữa,em chỉ cần nghĩ tới thôi đã thấy thật ghê tởm.”Tôi thỏa hiệp nói, gối đầu vào vai anh.

“Đã biết, bà quản gia!”Anh  nhẹ giọng đáp lại, vỗ khẽ vào đầu tôi,“Cùng đi tắm nào, để lát nữa ngủ cho thoải mái.”

Tôi giương mắt nhìn phía cửa sổ, rèm buông khẽ vắt sang, để lộ những tia nắng đầu tiên của ngày, bất đắc dĩ oán giận nói:“Anh quậy phá em cả đêm, còn nghỉ ngơi được sao. Ngủ cái rắm ấy.”

Anh dùng sức bế bổng tôi lên, hướng phòng tắm đi tới,“ Theo kinh nghiệm của anh, em toàn ngủ ban ngày.”

Tôi cười hắc hắc,“Đó là trường hợp bất đắc dĩ!”

Một đêm không ngủ, chẳng những thế còn phải vận động kịch liệt, vốn tưởng rằng tắm rửa xong sẽ được làm một giấc ngon lành, nhưng sự thật thì nào có như thế,trên giường lớn, hai người ôm nhau muốn tìm lại giấc ngủ, tôi bỗng chẳng còn muốn ngủ nữa, lục đà lục đục khiến anh phải vỗ nhẹ vào lưng,“Mau ngủ.”

“Ngủ không được,anh nói chuyện với em  đi.”

Anh nhếch môi lên cười kỳ dị:“Thật ra, nếu em muốn yêu cầu “làm”, anh không từ chối đâu.”

Tôi bị bộ dạng của anh làm cho bật cười, nhăn mũi lại, hừ giọng,“anh có biết bộ dạng hiện giờ của anh giống gì không?”

“Không biết. Nhưng mà nhìn biểu tình của em, chẳng cần nghĩ cũng biết là không tốt đẹp gì!”

Tôi vui vẻ,“Hắc hắc, anh thật sự giống mấy lão dê già trong tiểu thuyết!”

Anh không phục, hừ giọng,“Em dám nói anh là lão dê già!”

Tôi có chút ngơ ngác nhìn ngắm sự sủng nịnh trong mắt anh,con ngươi đen lạnh lùng, có chút giảo hoạt, lại như chứa phong ba giông tô, cuốn chặt lấy tôi, khiến bản thân có muốn cũng chẳng thoát ra được.

Căn phòng tối, không gian tĩnh lặng, rèm vài che kín, chỉ lờ mờ hắt lên vài thứ hình thù nhạt nhòa, càng khiến không khí trong phòng thêm ái muội.

Sau một câu nói trong phút thiếu suy nghĩ chợt thốt ra,tôi hoàn toàn hiểu cái giá của sự lỡ miệng. Nhưng có một câu, tôi thực sự muốn nói, chỉ là vẫn chẳng đủ dũng cảm để thốt lên, lưỡng lự bao lâu, vậy mà chỉ trong phút chốc, lại buột miệng nói ra.

Tôi nói:“Tiêu Quân, em thích anh,  thích lắm.”

Anh có nghe được, ban đầu còn cảm thấy nghi ngờ, sau đó liền giật mình, cuối cùng lại trở nên ngạc nhiên, có chút vui mừng,“Ngôn Tử ,em……”Giọng điệu của anh thật sự kích động, nắm chặt lấy cổ tay tôi.

Anh càng thấy kích động, tôi càng ảo não. Vậy là sao chứ, rõ ràng những lời này là để đợi đến khi cầu hôn ,vì sao bây giờ lại nói ra như vậy thì còn gì là bất ngờ nữa, đúng là cái miệng hại cái thân!

Quên đi, đừng suy nghĩ nữa , [không làm thì thôi, đã làm thì làm đến cùng], nếu đã lỡ lời rồi, vậy thì bây  giờ cầu hôn luôn đi!

Nghĩ là làm, tôi xoay người bước xuống giường,  mở ngăn kéo, lấy ra một hộp nhỏ bọc vải dạ, thiết kế tinh tế, nhỏ gọn,  lại bước tới gần anh, chìa tay đưa hộp ấy cho anh,“Mở ra xem.”

Anh ngạc nhiên, ngắm nhìn hộp nhỏ trên tay, khẽ mở hộp màu trắng bạch ra,  cảm giác có chút hồi hộp, dần dần nhíu mày cho tới khi chiếc hộp được mở hẳn ra, chiếc nhẫn tinh xảo, viên ngọc xanh lấp lánh hiện ra, anh chăm chú quan sát chiếc nhẫn, khóe môi nhếch lên.

Tôi cảm thấy trái tim trong lồng ngực đã muốn ngừng đập, khi anh mở hộp ra, một đôi nhẫn hiện ra trong ánh sáng nhạt nhòa, hắt lên tia sáng nho nhỏ càng khiến tôi bồi hồi.

Anh ngẩng đầu nhìn tôi, ánh mắt anh còn sáng hơn so với chiếc nhẫn, tiếp theo lại quay xuống nhìn cặp nhẫn trong hộp.

Để mặc anh lí giải dụng ý của tôi thế này, chắc tôi vỡ tim mất, đành đỏ mặt, ngượng ngùng giải thích:“Tiêu Quân,  chúng ta đã ở bên nhau ngần ấy năm, thật sự rất hợp nhau, hơn nữa chúng ta cũng không còn ít tuổi nữa, bà ngoại luôn luôn thúc giục, anh lại không chán ghét Ngôn Tiếu, cho nên, em…… Chúng ta kết hôn đi.”

Nói ra được nỗi lòng, tôi hít một hơi thật sâu,cảm thấy bỏ đi được tảng đá đè nặng bấy lâu, quả nhiên thoái mái hơn nhiều.

Tiêu Quân vẫn như cũ, không tỏ vẻ gì,  chỉ cúi đầu đóng chiếc hộp lại, ngắm nhìn nó trong tay mình, thật lâu sau, mới khó khăn nói:“Ngôn Tử, bây giờ không được, anh không thể kết hôn cùng em” ( Nhím : Xong phim!!)

Trong lòng tôi cả kinh,  lòng nhiệt huyết rực trào ban nãy trong phút chốc bị dội một gáo nước lạnh, vừa mới thoát ra khỏi tảng đá nặng nề, vậy mà một lần nữa, lại bị tảng đá nữa đè vào, thậm chí, còn là tảng đá nặng hơn rất rất nhiều!

Anh không muốn kết hôn với tôi!

Sự thật này khiến lòng tôi lạnh băng, trời biết,  đối với chuyện cầu hôn này, tôi đã tốn bao nhiêu can đảm, thời gian, mà ngay từ đầu, tôi đã biết, phụ nữ đi cầu hôn đàn ông vô cùng đáng xấu hổ, nhưng bởi vì thích anh, muốn ở cùng anh, cho dù vứt đi sự rụt rè đó,  cố gắng để nói ra chữ “kết hôn”, nhưng thật không ngờ, câu trả lời của anh lại là không thể, cho nên, lúc này, đối mặt với anh, tôi thật sự hoang mang, khó xử.

Vài năm nay, anh đối xử với tôi rất tốt, mọi người đều biết,  suốt bốn năm chung sống, anh chỉ biết tới một mình tôi, ở trong lòng tôi,  có lẽ đã sớm tự cho rằng anh thích tôi, anh là của tôi, cuối cùng đối tượng anh muốn kết hôn, vẫn không phải là tôi.

Hy vọng càng lớn, thất vọng lại càng lớn,   bây giờ tôi đã hiểu được câu này.

Hồi lâu sau,  tôi khó khăn lắm mới nói ra thành tiếng, âm thanh khàn khàn, chực như sắp khóc,“Vì sao……Anh không thích em?”

Anh thở dài,  ôm chặt tôi trong lòng,“Ngôn Tử,  đừng hoài nghi bản thân, cũng đừng nghi ngờ anh,anh không từ chối em, chỉ là em hãy đợi thêm một thời gian nữa, hiểu chưa?”

“Vì sao phải đợi thêm một thời gian nữa, Tiêu Quân, anh có chuyện gì bất mãn với em sao?”Tôi không phải đứa ngốc,chắc chắn mấy ngày nay, anh có vẻ thần bí, có lẽ đã có chuyện gì xảy ra mà tôi không biết, nhưng tôi không hỏi, tôi chỉ biết tin tưởng vào anh mà thôi.

Anh lắc đầu, gương mặt vẫn đượm sự mệt mỏi, lo lắng.

Có chuyện gì, chuyện gì nghiêm trọng đến mức không thể nói cho tôi biết?Tôi cũng biết, nếu đã lựa chọn tin anh, thì không nên  tò mò, nhưng thật sự thì…..

“Tiêu Quân, anh nói thật cho em đi.”Trong đầu vốn đã không có tí tế bào văn chương nào, những gì tôi nói đều là suy nghĩ của mình, hoàn toàn không có chút hoa mỹ.“Em không quan tâm anh muốn báo ân báo oán gì hết, không cần anh trách nhiệm chó má gì hết, chỉ cần anh thích con người, bản chất của em thôi.”

Anh trầm mặc, trong phút chốc, tôi bỗng tự hỏi, liệu đó có phải câu trả lời của anh,chẳng lẽ, anh ở cùng tôi bấy lâu nay, thực chất cũng chỉ vì trách nhiệm thôi sao.

“Tiêu Quân?”

“Ngôn Tử,em còn nhớ lần đầu tiên chúng ta gặp nhau là khi nào không?”Anh đột nhiên hỏi, chủ đề hoàn toàn không liên quan gì.

“Ngày đó, cha em đỡ cho anh một nhát đao, lần đầu tiên gặp đó em khắc cốt ghi tâm, làm sao quên được.”

Anh lắc đầu, thở dài,“Không đúng, đó không phải lần đầu tiên chúng ta gặp nhau, đúng là em không nhớ gì cả.”

Tôi 囧 , lục lọi trí nhớ của mình, tôi hoàn toàn chẳng nhớ gì hết, chẳng lẽ trước kia tôi từng gặp anh sao, hoài nghi nhìn anh, bắt gặp ánh mắt chứa đầy hoài niệm, tôi không cho rằng anh nói dối,  lại cố gắng nhớ lại xem, vắt óc suy nghĩ cũng chẳng nghĩ ra được gì, tôi chịu thua, đành buông xuôi nói,“Nếu trước đó chúng ta từng gặp nhau, chắc chỉ trong phút chốc thôi, em không nhớ gì cả!”

Anh lạnh lùng hừ một tiếng,“Vậy cái nghĩa khí “ giữa đường gặp chuyện bất bình chẳng tha”em làm mỗi ngày trước kia đâu rồi?Hay là làm nhiều quá nên không nhớ mình đã giúp ai?”

Tôi líu lưỡi không thể tin nổi, trừng mắt nhìn anh, tâm tình phức tạp,  đột nhiên nghĩ ra một chuyện, cười to,“Nghĩa khí? Nói vậy … anh từng được em cứu sao?”

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Ha ha, thật không ngờ được, hóa ra Tiêu Quân từng được Ngôn Tử “ Mỹ nhân cứu anh hùng”!!

Chương 27

\Học bổ túc cấp ba xong, đối với tôi mà nói, chỉ có “ chữ thầy giả thầy”, hoàn toàn không có chút hứng khởi gì với việc học,  có điều dù sao tôi cũng khá nhanh nhẹn, nên cũng tìm được vài ba công việc lặt vặt, cha rốt cuộc cũng hiểu nguyện ước muốn con gái mình tài giỏi đã tan biến từ lâu , cuối cùng chỉ còn trừng mắt nhìn tôi, chán nản tiếp tục đi chơi gái.

Theo như ý cha nói, hình như tôi rất thích hợp đi làm culi,  căn cứ theo những gì tích cóp bấy lâu, tôi nên tới làm phụ cha trong quán, dù rằng tôi không thích tiếng nhạc ồn ã ở đây, và cũng chẳng có tài năng gì về kinh tế, nhưng dù sao, làm trong quán bar cũng không tệ ,lại chỉ vì một câu nói của Mộ Dung Cạnh, cha tôi lập tức thay đổi quyết định: Quán bar là nơi rất phức tạp, cha lo cho con.

Khi đó, chỉ với một câu nói của cha, tôi cảm thấy vô cùng xúc động, sau đó mới biết  đều là ý của Mộ Dung Cạnh, lại cảm thấy những lời này chắc chắn có vấn đề, quán bar thật sự phức tạp thế sao!!

Tóm lại,  tôi vẫn nghe lời không tới làm trong quán bar nữa.

Chỉ là, thỉnh thoảng tôi vẫn cố tình đi dạo quan quán bar của cha, nhưng lần nào cũng thấy một hình ảnh quen thuộc, bao quanh ông là cả đám đàn bà, hết trái lại phải,lúc đó, tôi chỉ biết thở phào, thầm cảm ơn Mộ Dung Cạnh đã đưa ra quyết định sáng suốt đến thế.

Bằng không cứ đến quán bar làm, ngày nào cũng thấy tình cảnh này, chắc cũng sớm mà điên luôn.

Tôi nhớ rõ cái đêm hôm đó, trời rất lạnh, chỉ khẽ thở ra một chút cũng có khói trắng, đêm đó cha uống rất nhiều,uống nhiều đến mức không thể đi nổi, khó khăn lắm, mới kéo được ông ấy tới quán bar, ngồi xổm thở hồng hộc.

Tôi đứng cạnh ông, lặng lẽ nhìn ông,  nhìn ông ngồi ôm mình thành một đống, ôm đầu đau đớn, trong một năm chỉ có một ngày duy nhất, hai cha con chúng tôi khác thường thế này—Sinh nhật Ngôn Tử Phàm , cũng là ngày giỗ mẹ.

Tôi nhấc chân đá đá khi ông vẫn đang lên cơn nôn,“Cha, cha ổn không?.”  Cái loại âm thanh nôn mửa này, tôi dù muốn cũng không thể nào mà nhịn được cảm thấy ghê tởm.

Cha vẫy vẫy tay,“Không chết được.”

Tôi lẩm bẩm,“Với bộ dạng này thì cũng chẳng còn xa đâu!”

Ông dũng cảm, nói thật to:“ Chết cũng được, ta đã chán sống rồi .”

Trong lòng tôi hiểu rõ, một người ngày thường sống nhiệt tình vui vẻ như cha, bây giờ lại trở nên bất cần đời như vậy đều là vì cái chết của mẹ,  tôi nghĩ, mẹ đã nhầm rồi, cha nào phải một người vô tâm, đối với người khác, ông là kẻ trăng hoa, đàn đúm, tệ hại, đối với tôi, ông là người cha , người đàn ông si tình nhất trên đời!

Qua cơn buồn nôn, cha đột nhiên lớn tiếng mắng:“Con bé kia, đừng tưởng nhân lúc ta say mà giễu võ giương oai, tranh thủ dạy đời nhé, có giỏi thì thể hiện lại cho ta xem xem nào.”

Có thể nói ra mấy câu ngu ngốc như thế, chứng tỏ cha uống rượu chưa đến mức bị tẩy não ( Nhím : ra là cha chị lúc tỉnh toàn nói năng ngu ngốc à)tôi bước ra ngoài ngõ nhỏ vài bước, định ra đóng cửa sau quán ban nãy mở chưa kịp đóng,  liền nghe được tiếng đánh nhau từ đầu bên kia, vốn định coi như không thấy, nhưng xem xét thấy có đánh nhau cha cũng chẳng hề tỉnh ngủ nổi.

Cũng tốt,  tâm tình bổn tiểu thư hôm nay không tốt,đánh nhau một chút xả giận vậy.

Đánh giá đám đang đánh nhau kia, 2 chọi 7, thực lực cách quá xa, cho dù đôi bên không mang vũ khí, chỉ là với đánh đấm tay chân, hai người kia cũng sắp trụ không nổi rồi.

Tùy tiện cầm thanh gỗ bên cạnh thùng rác, tôi chạy nhanh, vụt thằng vào lưng tên chắc là thủ lĩnh của đám 7 người kia.

“Ầm ý cái gì, muốn đánh nhau thì cút xa khỏi quán của tao, đừng ở đây làm ruồi bộ ngăn cản!” Tôi khí thế bừng bừng xông lên, miệng không ngừng quát tháo .

Đột nhiên bị tôi xông vào náo loạn, cả 9 người ngây ngẩn trong chốc lát.

Sau đó , rốt cuộc cũng có một tên lên tiếng,“Mẹ kiếp, anh mày đánh nhau liên quan tới việc buôn bán của mày cái rắm, tin hay không anh mày cũng đánh cho mày tàn tật luôn.” ( Nhím : Không phải cố tình đâu, nhưng lưu manh thì phải nói thế này, chứ xưng tôi – anh nghe buồn cười lắm)

“Cha tao đã nói, đã là địa phận của mình, thì phải làm chủ, cái lũ chúng mày tới đây làm ồn ào, còn to mồm. Có đánh thì đánh mau lên, không thì xéo ngay!”

Đương nhiêm với sự sĩ diện cao chót vót của một tên côn đồ,  lời này của tôi đã tác động đến sĩ diện của hắn, trong chốc lát, cuộc chiến ngày một hỗn độn.

Sau,  khi cha tỉnh rượu, thấy tôi bị thương, còn dắt theo hai người khác, sợ tới mức tái mặt, tức đến không nói nên lời, chỉ thẳng mặt tôi, mắng: Ngôn Tử Kỳ, cha mày uống rượu bị điên thì không nói,  sao mày không uống đến nửa giọt mà cũng điên là sao hả con, về sau cấm con tới quán bar!!

Từ đó trở đi, tôi càng ít tới quán bar hơn ,  thế nên từ đâu mà cha cùng Tiêu Quân trở thành bạn bè,  làm sao lại chắn cho Tiêu Quân một nhát dao, tất cả đều do người khác kể lại tôi mới biết.

Nay ngẫm lại, đó cũng là lần duy nhất tôi đánh nhau trong ngày giỗ của mẹ.

Nhớ lại hồi tưởng năm đó,  tôi mới chợt bừng tỉnh,  nhìn chằm chằm nam nhân bên cạnh,  đột nhiên nhận ra một điều thú vị,“Tiêu Quân,  thì ra anh chính là cái người bị đánh cho thành đầu heo năm đó!Lúc đó em chỉ nhìn anh thoáng qua, làm sao nhớ nổi.”

Tiêu Quân thở dài,“Đối với anh, chuyện đó là khắc cốt ghi tâm, lúc ấy mời vào thương trường, anh có không ít kẻ thù.”

Tôi trừng mắt nhìn anh, hiểu ra một chút vấn đề,“Nói vậy là, ngay từ thời điểm đó anh đã thích em sao ?”

“Hừ, lúc đó anh đã nghĩ, ai cưới phải Mẫu Dạ Xoa này, thật đáng thương!”

Lời này đã hoàn toàn chọc tôi tức giận, vươn tay định đánh cho anh một trận, bỗng thấy không đúng,“Nếu em là Mẫu Dạ Xoa, vậy vì sao anh lại theo em?Còn ở chung nhiều năm như thế, không phải là tự làm tự chịu à!”

Anh giả bộ cúi đầu trầm tư một hồi, nheo mắt lại, giả vờ tỏ ra trầm trọng:“Chẳng lẽ anh có khuynh hướng tự ngược?”

Tôi tức giận trừng mắt,“Yên tâm, anh không có khuynh hướng tự ngược đâu, nhưng chắc chắn là có khuynh hướng biến thái trăm phần trăm.”

“Ân,vậy thì anh yên tâm rồi.”Anh lập tức nhẹ nhàng thở ra.

Tôi hết nói nổi rồi, đợi chút, hình như chủ đề đã đi xa rồi, ban nãy chúng ta còn làm gì mà? Đúng rồi, tôi đang cầu hôn mà, sau đó anh từ chối, sau đó tôi ép hỏi anh có thích tôi hay không, anh đã kể chuyện này!!

Tôi tiếp tục không nói gì, xem anh cố tính lảng tránh chuyện chính.

“Tiêu Quân,  em chỉ hỏi anh một câu có thích em hay không thôi, anh sao phải dẫn dắt đến nhiều chuyện thế!”

Lời này nói xong, liền khiến anh ấy trầm mặc một lúc, lát sau mới nói:“Ngôn Tử, anh đã nghĩ sẽ nói cho em biết, cùng em ở cùng một chỗ, không chỉ vì trả ơn cha em năm đó, chẳng lẽ bốn năm trước em vẫn chưa hiểu lập trường của anh sao?”

Lập trường của anh, bốn năm trước?! Đúng vậy, tôi làm sao mà quên được,  anh đã từng nói với tôi không cần cảm kích anh, anh làm nhiều như vậy, cũng là vì  coi trọng tôi mà thôi.

Vậy là ngay từ đầu, anh đã coi trọng tôi?

“Vậy thì sao? Vì sao lại không muốn kết hôn cùng em!”Tôi chưa từ bỏ ý định, lại hỏi.

Chỉ thấy anh gặt gao nắm chặt hộp nhẫn trên tay, nói,“Ngôn Tử, chờ anh, nghe lời!”

Tâm,  rớt xuống vực thẳm, anh vẫn không chịu nói ra nguyên do,  rốt cuộc là vì chuyện gì làm cho anh ấy khó nói đến thế?Tôi bỗng cảm thấy, chuyện mà anh ấy không thể nói, chắc chắn không phải chuyện tốt!

Ngủ một giấc tới tận chiều, nếu không phải bụng đói cồn cào ngủ không nổi,  phỏng chừng tôi sẽ ngủ tít đến tối mất, đi vào phòng bếp kiếm đồ ăn, gặp ngay bà ngoại vẻ mặt đầy gian trá,“Tiếu này, trưa nay bà thấy Tiêu Quân từ phòng cháu ra, có phải hôm qua nó lại….?”

“Bà ngoại,quan hệ của cháu và Tiêu Quân  chẳng phải bà hiểu rõ nhất sao? Làm gì phải giả bộ ngơ ngác như thế.”Vừa vạch trần được bà, liền nhìn thấy trong bếp, mặt tôi sầm lại,“Cháo ba ba? Bà ngoại……”

“Nga,  ăn ba ba bổ thận lắm, Tiêu Quân ăn vài bát mới rời đi.” Bà ngoại đắc ý giải thích.

Dựa vào đâu a,anh ta ăn vài bát mới rời đi! Anh ta hung mãnh như hổ rồi còn bổ thêm làm gì??

Thắt lưng bỗng thấy đau đau, tôi hung hăng ngồi vào bàn ăn, quyết tâm ăn đến vỡ bụng mới thôi, để thỏa đi cái nỗi buồn và nỗi đau đáng ghét!!

“Bà ngoại,bà có cảm thấy Tiêu Quân làm chuyện gì xấu không?” Ăn một nửa, tôi quay sang hỏi bà ngoại, trong lòng cũng cảm thấy hoang mang bởi câu hỏi của chính mình.

Bà ngoại quay sang nhìn tôi, cau mày hỏi:“Nó làm chuyện gì xấu?”

“Con đang hỏi bà mà?Bà nghĩ anh ấy có phải người xấu không?”

“Bà nghĩ, đó là một thằng bé có nguyên tắc, sẽ không làm điều gì sai trái!”

Trong lòng tôi buồn bực, Tiêu Quân là người có nguyên tắc sao?Tôi không thấy thế!!

Buổi tối tới quán bar, liền thấy ngay tấm biển treo trước cửa“Đêm nay tạm dừng buôn bán” , tôi buồn phiền giật phăng tấm bảng ra,  đá văng ra khỏi cửa rồi bước vào, Tiểu Cẩn thấy tôi xuất hiện, chạy tới ton hót,“Ngôn tỷ, bắt đầu bố trí nhé?”

Tôi lườm cậu ta, thở dài buông xuôi nói,“Không cần bố trí , vụ cầu hôn, thất bại rồi!”

“A, vì sao?Chẳng lẽ chị đã làm rồi sao.”Tiểu Cẩn giật mình.

Tôi thở dài chán nản nói,“Anh ấy nói chưa phải bây giờ!”

Bỗng nhiên Tiểu Cẩn nhìn tôi đầy khinh thường,“Ngôn tỷ, chị nói cái gì mà phải chờ thời cơ,sao không chờ đêm nay có phải hơn không?Làm em mất công chuẩn bị, em đảm bảo với chị, nếu chị cầu hôn đêm nay thì đừng mong anh Tiêu Quân thoát khỏi lòng bàn tay của chị!”

“Làm người không cần quá tự tin!”

“Vậy bây giờ chị tính sao?”

“Còn tính toán gì nữa!Đương nhiên là tiếp tục mở cửa buôn bán, hôm nay tâm tình chị không tốt, tối nay không có khách, coi chừng chị trừ tiền lương.”

Tiểu Cẩn kêu lên ai oán,“Trừ tiền lương sao! Vốn đã ba cọc ba đồng rồi còn lấy gì mà trừ!.”

Tôi cười cười,“ Vậy mau đi làm đi.”

Nhìn Tiểu Cẩn vội vàng chạy đi,  tôi nhịn không được cười thành tiếng, ai,  khi dễ nam sinh bao giờ cũng thích hơn, nam nhân  đã khó chơi, lão nam nhân càng khó hơn, giống như lão già Tiêu Quân vậy, đúng là siêu cấp khó chơi!

Mở quán, tôi ngồi sau quầy mãi cũng chán, đành đứng lên cùng đi tiếp khách,  bị người ta rủ rê cùng uống bia,  công việc ngập đầu ngập cổ khiến tôi quên đi nỗi buồn với Tiêu Quân chút chút,  tâm trạng vừa bình ổn một chút liền bị Triệu Thiên kéo ra bàn cậu ấy, tôi cũng cố tỏ ra vui vẻ, uống cùng họ không ít.

Chính là đang uống đến cao trào,  liền bị nhân viên đưa rượu vừa thuê gọi lại,“Ngôn tỷ,  quầy bên kia có một con nhóc đang hỏi Tiểu Cẩn chuyện của chị.”

“Hỏi thăm chuyện của chị?”Tôi xoay người người nhìn sang quầy bên kia, nhưng bị một đám người che mất, chẳng nhìn thấy ai, vì thế đành xin lỗi Triệu Thiên,  đứng dậy đi tới quầy bên kia, rất muốn xem cô bé nào lại tò mò muốn biết chuyện về tôi!

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Hắc hắc, sắp có chuyện vui a……

Chương 28

Kia đúng là một cô gái xinh đẹp, cô ấy không có ngũ quan xinh đẹp mỹ lệ,  nhưng lại có khí chất phong thái hiếm có, cô ấy chỉ lẳng lặng ngồi một chỗ mà đã hấp dẫn được biết bao đàn ông phải ngắm nhìn, đúng là sự hấp dẫn chết người.

Mái tóc dài hơi uốn lọn quăn phần thắt lưng,càng khiến cô ta trở nên xinh đẹp kiều mị, chỉ là áo trắng váy ngắn đen những thứ quá bình thường mà bất kì phụ nữ nào cũng có nhưng lại được cô ấy mặc lên bỗng trở nên phong tình vạn chủng không ngờ,  ngay cả một phụ nữ như tôi quan sát cô ấy hồi lâu cũng không khỏi bị hấp dẫn,  vậy thì những gã đàn ông khác làm sao mà chống đỡ nổi, tôi tin chắc giờ có nhiều kẻ đang cố gắng kiềm chế để không xổ vào cô gái này.

Chính là, vì sao cô gái xa lạ này lại  tò mò về tôi

Tiểu Cẩn ở gần cô ấy nhất, tên nhóc này như thế mà cũng sớm đã đỏ mặt, luống cuống chân tay, vừa thấy tôi xuất hiện, liền mừng rỡ vội vàng nói,“Ngôn tỷ, vị Chu tiểu thư này muốn làm quen với chị.”

Đại mỹ nữ nghe lời Tiểu Cẩn cũng quay theo hướng tầm mắt hắn,  sóng mắt tràn đầy mị ý,tôi tin chắc lũ đàn ông quanh đó sớm đã thở không nổi.

“Vị này hẳn là Ngôn lão bản, trăm nghe không bằng một thấy, quả nhiên là oai hùng hiên ngang.”vị Chu tiểu thư cười ngọt ngào, ông trời đúng là không công bằng, người đã đẹp ngay cả giọng nói cũng dễ nghe.

“Quá khen,xin hỏi tôi phải xưng hô thế nào cho phải?”Tôi vô vỗ vai kẻ đang ngồi cạnh cô ấy,  ý bảo hắn ra chỗ khác ngồi, mà tên kia gương mặt cũng không tệ, nhưng tính ga lăng xem ra chẳng có, miễn cưỡng lắm mới chịu rời đi,  đã vậy, trước khi đi còn muốn lấy lòng mĩ nữ, mời nàng một ly rượu.

Tôi đẩy tên ngu ngốc kia ra, ngồi xuống cạnh cô ấy, quang minh chính đại đánh giá một lượt tổng thể.

“Tôi tên Chu Tuyền, thường xuyên nghe bạn nhắc tới chị, thật sự vô cùng hiếu kì, liền tới đây chiêm ngưỡng một lần .”Bàn tay mỹ nữ mềm mại vung lên, đỡ lấy chai rượu Tiểu Cẩn mang ra.

Bỗng tôi nhận ra…. Cuộc đời… thật không bình thường, tôi 囧 囧 nheo mắt nhìn cô ấy,cái gì mà “chiêm ngưỡng”?Đây  mà là tới gặp người mình tò mò sao? Tôi thấy giống đi chiêm ngưỡng phật tổ, chiêm ngưỡng thần thánh thì có.

HƠn nữa tên gì mà kì cục? Hai chữ Chu Tuyền đọc ra nghe thật giống “chu toàn”, càng khiến người ta cảm thấy bí bách, mất tự nhiên hơn ấy.

“Chu tiểu thư bây giờ chiêm ngưỡng thì cũng chiêm ngưỡng rồi, hy vọng không khiến cô thất vọng.” Nhấp một ngụm rượu, trong lòng tôi ngầm ra kết luận, với loại người khó dò lòng dạ này, tuyệt đối không được phép có quan hệ.

Chu Tuyền cười khẽ,“Làm sao có thể, Ngôn lão bản đúng là nữ trung hào kiệt, tính tình ngay thẳng, rất đáng để kết giao.”

Tôi cũng cười gượng gạo hai tiếng,“Không dám .” Nói chuyện nho nhã thế này đúng không phải phong cách của tôi, nếu đổi lại là Tiêu Quân,  có lẽ anh có thể tiếp chuyện tới tận sáng, nhưng đối tôi  với mà nói, hai câu là quá đủ rồi, đành tìm cách rời đi. Với tôi, mỹ nữ là sở thích, nhưng mỹ nữ lịch sự, khả ái.. thì xin lỗi, tôi nguyện làm kẻ qua đường vô can.

Nhưng mà, đề nghị tiếp theo của Chu Tuyền lại khiến tôi thích thú vô cùng,“Nghe nói Ngôn lão bản tài giỏi cả về uống rượu lẫn võ nghệ, coi như hôm nay cho tôi được mở rộng tầm mắt chút đi.”

Cô ấy thật sự tỉnh táo chứ?

Tôi nhíu mày, lại đánh giá nàng,  vị Chu mỹ nữ này từ đầu tới đuôi, chỗ nào cũng là người bình thường,  nhìn qua chính xác là một mĩ nhân xinh đẹp, một mỹ nữ chân yếu tay mềm lại muốn cùng tôi uống rượu , đánh nhau!Cái này là cái loại gì a.

“Dựa vào đâu mà tôi phải mở mắt cho cô?”Đây mới chính là phong cách của tôi. Cũng tại cô ta thôi, muốn giả vờ tốt, nhưng ai bảo cứ khiêu khích nhưng cô ta đã dám nói thể, thì tôi sẽ không vô cớ xuất binh,tôi dám chắc mục đích cô ta đến đây không đơn giản thế, chắc chắn có liên quan gì đó tới tôi.

Sắc mặt cô ta thoáng chút đắn đo, sau đó lấy lại vẻ bình tĩnh, tự tin nói:“ Lấy nam nhân của chị ra cược.”

Bằng ngữ khí này, phong cách này, nếu không phả cô ta đang nói với tôi, tôi nhất định sẽ vỗ tay trầm trồ khen ngợi sự tự tin này, nhưng hiện giờ, tôi có muốn cũng cười không nổi,  quả nhiên muốn yên bình cũng không được yên, cô ta dám ngang nhiên tới đây đưa ra tối hậu thư,  tuyên bố muốn cướp nam nhân của tôi, Ngôn Tử Kì tôi vốn không phải kẻ thích so đo,  có điều, đừng tưởng tôi hiền mà muốn cưỡi lên đầu tôi, hành vi này tuyệt đối không thể chấp nhận được.

Trải qua vụ ẩu đả lần trước ở quán bar, đối với võ nghệ của mình tôi cũng không quá tự tin, nhưng trước mặt cô gái này, tôi tuyệt đối không phải do mất bình tĩnh , có lẽ đây chính là một trận đấu quyết định… mà tôi không thể từ bỏ.

Trước kia tôi đánh nhau, đối tượng đa số là con trai, vậy mà hôm nay lại đánh nhau cùng một mĩ nữ yểu điệu, cũng có vài phần mới lạ, cô ta muốn chơi, tôi sẽ chơi cùng cô ta, để xem động vào nam nhân của tôi …. Cô ta có bản lĩnh không.

Kể ra cũng thật khéo, đêm qua tôi vừa cầu hôn anh thất bại, hôm nay liền có người tới gây sự, chẳng lẽ tình cảm của tôi lại khó đơm hoa kết trái vậy sao?

Hừ hừ, tôi mở miệng nói:“Uống rượu hại thân, quyền cước không có mắt, hai chuyện này đều rất nguy hiểm.”

Chu Tuyền liền cười, nheo lại cặp mắt ủy mị,“Càng nguy hiểm càng kích thích, Phục Gia Đặc, được chứ?”( Nhím : có lẽ Phục Gia Đặc là tên rượu)

Tôi làm ra vẻ cứ tự nhiên.

Kế tiếp, tôi thực vinh hạnh trở thành đối tượng được mọi người vây quanh, tuy nhiên, vây quanh là vây quanh tôi, nhưng ánh nhìn lại tập trung vào mĩ nữ kìa.

Hai người – cô một tôi một, cùng nhau uống liên tục,  đám người vây quanh cũng tự động chia làm hai phe,  một bên cổ vũ tôi, một bên đương nhiên là ủng hộ Chu Tuyền, điều kỳ quái nhất là đã có vài kẻ thức thời lập ra sòng cá độ ai thắng ai thua

Âm thanh cổ vũ ầm ỹ, ngay cả khán đài giờ diễn tấu cái gì cũng chả ai thèm quan tâm nữa.

Tiêu Quân, nhìn mà xem này, hai nữ nhân vì anh mà tranh đấu thế này, anh không tới xem đúng là phí của trời!

Từ khi lên cấp ba, đối với việc tôi uống rượu, cha đã chẳng còn quan tâm nữa, thực ra mà nói, một kẻ cả năm chỉ biết ngâm mình trong rượu thì lấy tư cách gì mà cấm người khác uống,?Vì vậy, không biết từ lúc nào, tửu lượng của tôi ngày một khấm khá, cho tới bây giờ,  mặc kệ là loại rượu gì, người khác rất khó để theo kịp tôi, không phải là tôi không say, mà là nhờ tôi biết cách uống, nên nếu không phải là quá quá nhiều thì tôi sẽ chẳng bao giờ say cả.

Mấy chén rồi mà cả hai người mặt đều không đổi sắc, trong lòng tôi không khỏi khen ngợi cô  ta, xem ra Chu Tuyền này cũng chính là một con quỷ rượu.

Chỉ đến khi trước mắt còn lại rất nhiều ly rỗng,  hai người mới giảm tốc độ một chút, Chu Tuyền cuối cùng cũng đành buông chén, vỗ vỗ hai má đỏ ửng, cười nói:“Ngôn lão bản quả nhiên lợi hại, tôi cũng đã cảm thấy hơi say, đúng là thua một cách tâm phục khẩu phục.”

Cô ta nhận thua nhưng miệng lại cười thực sảng khoái ngoài dự kiến của tôi, tôi cũng buông chén, khẽ cười, thực ra uống vài chén thế này, tôi cũng cảm thấy hơi chuếnh choáng, có điều tôi là người uống rượu nhưng mặt không đỏ, cho nên thoạt nhìn giống như không hề say.

“Chu tiểu thư, uống nhiều như vậy mới hơi say, quả thật đáng nể.”

“Ha ha, tóm lại tôi  thua.”Cô ta lấy tay phẩy phẩy, quạt cho bớt nóng, lại vô tình mà như cố tình, cởi bớt một cái cúc áo trên,động tác này khiến bốn phía vang lên tiếng hú thích thú. Aizzz, đúng là yêu nghiệt mà!

Đến lúc này, tôi đột nhiên cảm thấy phấn khích,vô cùng hứng trí nói,“Như thế nào, có muốn tỷ thí võ công không?”

Chu Tuyền gật đầu,“Đương nhiên rồi.”

Lúc này lại có người xông tới, tóm lấy tay tôi, quay người lại mới thấy, thì ra là Triệu thái tử.  Tôi thấy cậu ta có chút hoảng hốt,“Ngôn Tử, em vừa uống nhiều rượu như vậy.Sao còn tùy tiện cùng người ta đánh nhau?”

Tôi cười vỗ vỗ vai hắn,“Yên tâm, chị rất thanh tỉnh, bây giờ cậu cứ ra đặt cược cho chị thắng đi, lát nữa tha hồ mà rinh tiền.”

Triệu Thiên hung tợn trừng mắt nhìn tôi. Không biết nói gì nữa, đành thở dài, bất đắc dĩ nói:“,Được rồi, tôi sẽ đặt cược em thắng, hài lòng chưa.”

“Ngoan.”Trấn an hắn xong, tôi liền ngoắc tay, ý bảo Chu Tuyền đi theo mình.

Vừa mở cửa sau ra, gió đêm lạnh lẽo bất chợt ùa vào, lập tức thổi tan không ít cảm giác say, nhìn sang kẻ tình địch muốn cướp nam nhân của mình, tôi nói,“Chu tiểu thư, nơi này được chứ? Cô có chắc là đánh nhau không nể tình?”

Cô ta thản nhiên đáp lại,“Đừng lo, tôi không yếu đuối vậy đâu, tôi đứng bậc nhất trong Triệt Quyền đạo đó,tôi nghĩ cô nên lo cho mình trước thì hơn.”

Tôi cười cười hắc hắc , không vôị trả lời, chỉ là đột nhiên nhớ ra, theo như lời Tiêu Quân kể tối qua thì đây chính là nơi tôi đã cứu anh ấy,  không ngờ đến ngày hôm nay lại diễn ra, và lí do cũng là vì Tiêu Quân.

Ánh mắt Chu Tuyền ảm đạm, không có nửa điểm hờn giận,“Ngôn lão bản, nhìn biểu tình của chị, có vẻ rất tự tin rằng tôi sẽ thua?”

“Ân,Chu tiểu thư, tôi có thể họi điều này được không?Triệt quyền đạo của cô được sử dụng nhiều không?”

Cô ta lắc đầu,“Không nhiều lắm.”

Tôi gật gật đầu,  nếu kinh nghiệm chiến đấu không nhiều,  thắng thua thế nào không cần đoán cũng biết.

Tôi từ nhỏ đã được học võ, sau này quen biết Mộ Dung Cạnh lại càng có dịp rèn luyện thường xuyên trong môi trường chiến đấu ác liệt và không cân sức,  thế nên đối phó với cái thứ Triệt Quyền đạo măng non này, chắc còn thừa sức.

Tất cả mọi người đều ầm ầm kéo nhau ra đây gào thét cổ vũ, phỏng chừng đêm nay màn diễn của chúng tôi khiến mọi người thích lắm.

Chu Tuyền vào tư thế, quả nhiên hung mãnh uy lực, hơn nữa trước khi động thủ cô ấy còn đột nhiên hét thật to,  khiến tôi bị dọa đến giật cả mình. Không khỏi 囧 囧 nghĩ,  khó trách biểu diễn Triệt Quyền đạo trên TV, vận động viên luôn thích hét thật to, thì ra là để trợ uy, cái thứ âm thanh này, chắc đánh được vài nhịp, chưa biết thắng thua thể nào chứ tai tôi chắc hỏng luôn quá.

Trong quá trình đánh nhau, mỗi động tác của Chu Tuyền lại khiến đám đàn ông ở đây không nhịn được mà phun máu mũi, lúc tưởng cô ấy giơ chân đá tôi, ai dè lại vì váy mặc ngắn quá liền rách một được tới đùi non,  vì vậy dù mới chỉ nhấc chân một chút nhưng lại làm lộ ra một vùng da đùi mịn màng-niềm mơ ước của mấy gã háo sắc, khiến họ ngắm tí nữa thì … vào viện tiếp máu.

Không những chẳng ngại ngùng vì váy bị rách, động tác cô ấy càng nhanh nhẹn hơn, lực công kích cũng lớn hơn nữa,có điều so với món võ của cô và kinh nghiệm của tôi, thì rõ ràng tôi chiếm ưu thế, chỉ với vài đường lắt đánh hiểm, cô ấy dần bị hạ gục, sắc mặt càng ngày càng trở nên khó coi.

Bị tôi đá một cước vào thắt lưng,  ngã một cái vào thường, theo bờ tưởng lăng xuống, nằm úp sấp trên mặt đất không có phản ứng gì, tôi nhấp mím môi, tiến lên vài bước,“Cô có khỏe không.”

Bỗng mắt nàng lóe lên tia điện, một cái xoay người, nửa quỳ, chân đá mạnh nhắm thẳng bụng tôi!! Tránh né không kịp tôi vội vàng lấy hai tay làm thế thủ chắn đòn, thuận thế giữ chặt chân nàng, dùng lực hơi  cước vật bụng khiến nàng hét lên một tiếng thảm thiết, ôm chặt bụng vo tròn thành một đống.

“Các người đang làm cái gì?”

Một âm thanh từ đám đông truyền tới,  tiếp theo liền thấy một thân ảnh cao lớn từ đám đông bước tới, Tiêu Quân?

Anh bước tới nhìn tôi chằm chằm, mặt tối sầm lại, cao thấp đánh giá tôi,“Đây là có chuyện gì?”

Ánh mắt ấy là ý gì đây!Tôi có chút buồn bực, giận dỗi nói,“Anh đi mà hỏi cô ấy.”

Tiêu Quân nghi hoặc liếc nhìn cô gái nằm liệt dưới đất, vô cùng kinh ngạc, nói,“Chu Tuyền?”

Trong lòng tôi bỗng thấy thật thất vọng,nghe ngữ khí của anh, hẳn anh và cô ấy không xa lạ, nhưng vì sao anh ấy lại quen cô? Ở chung vài năm qua,  bạn bè của anh tôi đều biết,nhưng cô gái tên Chu Tuyền này chắc chắn không phải bạn cũ, vậy chẳng lẽ là mới quen sao?

Nguyên bản nhìn cô gái nằm dưới đất, khẽ hừ nhẹ. Từ sau khi Tiêu Quân xuất hiện, cô ta vẫn chẳng hề nhúc nhích, xem ra cái đá ban nãy không nhẹ chút nào.

Tiêu Quân trừng mắt nhìn , bước qua tôi, nâng người Chu Tuyền dậy, thản nhiên nói:“Sao em lại ở đây?”

“Như anh chứng kiến, em tới đây gặp cô ấy.”Dưới sự trợ giúp của Tiêu Quân, Chu Tuyền gắng gượng ngồi dậy, tuy rằng bị đánh bại hoàn toàn, bất quá trong giọng nói vẫn y như cũ có vài phần quật cường.

Nam nhân nghe thấy lời của nàng, có ai là không động lòng cơ chứ. Tiêu Quân  lạnh lùng hừ một tiếng,  đột nhiên hướng tới đám đông đang vây quanh, gọi lướn,“Tiểu Điền, đưa Chu tiểu thư trở về.”

Đợi mọi người trở về hết,tôi mới lạnh lùng nói với Tiêu Quân:“Bỗng   dưng có người tới tìm em đòi người, anh không nghĩ nên giải thích với em một câu sao?”

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Được rồi, tôi thừa nhận đã xây dựng ra hình ảnh hai nữ nhân đánh nhau…. Quá là….!

5 thoughts on “Cưới ta mua một tặng một – Chương 26 -27-28

Đe dọa - tống tiền bạn Nhím!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s