Cưới ta, mua một tặng một – Chương 32

Chương 32

Edit  : Nhím

HAPPY NEW YEAR!!!!!!!!

Nhân dịp năm mới, tại hạ chúc các vị anh hùng trong giới võ lâm và giang hồ năm mới trăm trận trăm thắng, các vị cô nương ( mỹ nam) theo dài dài!!!! =))

Âm nhạc bên tai quá sức ồn ào khiến trong một khắc tôi cứ tưởng mình nghe nhầm,  bấu chặt vào hộp trang sức trên tay, tôi trừng mắt nhìn Triệu Thiên, nụ cười trên mặt dần tan biến :”Thật sao?”

 

Triệu Thiên cũng không giỡn nữa, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc, nói : “Thời điểm bọn tôi rời đi bọn họ mới tới. Tuy rằng không giáp mặt nhưng gương mặt Tiêu lão đại làm sao tôi nhìn nhầm được, chỉ là gương mặt cô gái đi cùng thì tôi chẳng thể nhận ra.”

 

Vỗ vỗ vai cậu ta, tôi nói: “Ngồi vào bàn đi, chị gọi rượu ngon cho cậu. Hôm nay sinh nhật cậu, chị sẽ mời toàn bộ.”

 

“Ây đừng có . . . . .” Triệu Thiên kéo tay áo tôi níu lại. Quả nhiên vẫn là tiểu hài tử, làm chuyện có lỗi liền cảm thấy lo âu , bứt rứt, cái bộ dạng ngu ngốc này thì ai nỡ trách phạt đây.

 

Ta khoát tay, nói : “Không có sao đâu.”

Sau đó tới quầy bar, bảo người mang rượu ngon tới bàn Triệu Thiên. Bản thân tôi cảm thấy thật phiền chán, bèn trở vào văn phòng tránh mặt những kẻ phiền phức ngoài kia.

 

Ném hộp trang sức lên bàn, tôi không vội vàng tức giận như thường lệ.  Tin tức Triệu Thiên nói chắc chắn không phải nói dối, nhưng bản thân người cung cấp chắc chắn cũng không tốt đẹp gì. Nhìn vẻ mặt vui sướng thấy người gặp họa của cậu ta, theo như những gì tôi hiểu biết vì cậu ta, chắc là muốn tôi và Tiêu Quân cãi nhau hay chí ít cũng xung đột mâu thuẫn nho nhỏ. Nói chung là không được nóng vội, cứ coi như Triệu Thiên tính trẻ con đi, tội một nỗi xem ra cậu ta có hảo ý nên mới nhắc nhở tôi, thôi thì cũng chẳng nỡ trách.

 

Tuy nhiên, tin tức không phải dối trá, cũng không phải hơi nước thế nên cũng phải điều tra mới được.

 

Nếu đã phát hiện mình có tình cảm với Tiêu Quân từ trước, vì sao khi nghe tin này tôi chỉ biết cười trừ. Bởi vì người đó là Tiêu Quân – một nam nhân quá hoàn hảo, việc anh ấy có người này người khác theo đuổi thì có gì lạ…,Ngược lại, nếu anh ấy chỉ có mình tôi, đó mới là lạ đấy. Nhưng từ giây phút tôi biết tôi yêu anh ấy, thì bất kì cô gái nào dám chen vào giữa chúng tôi sẽ là kẻ thù của Ngôn Tử Kỳ.

 

Tuy rằng tôi chẳng muốn biến mình thành một bà già đa nghi phiền hà chút nào, nhưng mà thứ tình cảm mang tên tình yêu này đúng là ma lực đáng sợ. Nhìn chiếc di động chằm chằm, ném từ tay trái sang tay phải,  rồi lại ném sang tay trái… làm như vậy đến n lần mới quyết định bấm số gọi cho Tiêu Quân.

 

Có thể giả bộ rằng có việc muốn hỏi anh ấy, hay là bảo nhất thời nhớ muốn gặp cũng được. Tóm lại là thế nào cũng xong, miễn sao đừng hỏi anh đang làm gì là được! Đối với một người nghĩ ngợi chu toàn cho kế sách của mình như vậy thì việc đầu bên kia tắt máy là một sự sỉ nhục vô bờ bến. Liên tục phải nghe giọng nữ lạnh băng từ hệ thống báo không thể liên lạc là tôi tức muốn chết, chỉ muốn văng mấy câu tục xả vào cô ta. Có điều xả giận với hệ thống tự động? Chuyện ngu xuẩn như thế tôi chịu,  không làm nổi đâu, đành phải cúp máy.  Lập tức trong cái đầu thiếu muối liền nghĩ ra một người – Điền Tiến. Và đó cũng là lần đầu tiên tôi gọi cho cậu ta mà không phải vì muốn nhờ vả. Ây.

Điện thoại của Điền Tiến đúng là túc trực 24h.  Giống như ấn tượng lúc trước của tôi, không lần nào tôi gọi điện nhờ cậu ta mà điện thoại không thông, thậm chí còn chưa từng phải gọi tới cuộc thứ hai. Rất nhanh, bên kia vang lên tiếng nói bất di bất dịch của cậu ta , à còn mang theo một chút cung kính nữa, hắc hắc, “Ngôn tỷ, có chuyện gì sao?”

 

Tôi cười khẽ, thản nhiên nói: “Tiêu Quân tắt điện thoại, tôi gọi điện không được, có phải đang bận hẹn với ai đó?”

 

“A. . . . . . Không không. . . . . . Lão đại không hẹn hò gì a. . . . . .”Người ở đầu dây bên kia nghe thấy tôi hỏi vậy cảm thấy bối rối, nói năng lắp ba lắp bắp.

 

Tôi hừ lạnh, Tiêu quân cũng thật là. Sao có thể để một người thật thà đến mức ngốc nghếch như thế bên người? Chưa khảo đã sưng, coi chừng có ngày sẽ hại anh tơi tả đấy! Giọng điệu cố gắng nín nhịn tức giận hết mức có thể, mang theo chút giễu cợt giông như nói “ Chị đây biết hết rồi, chú biết điều thì nói hết ra”: “Điền Tiến a, làm sao mà đột nhiên cà lăm vậy? Nghe người ta nói khi nói dối con người thường cà lăm, có phải cậu đang nói dối”

 

“Ngôn tỷ, sao chị lại hỏi thế. . . . . . Lão đại không có hẹn ai, thật mà.” Điền Tiến còn cố vùng vẫy giãy chết.

 

” Cậu đừng có mà biện minh, khai  ra mau, anh ta đang đi cùng Chu Tuyền phải không?” Giống như phản xạ có điều kiện , nghe Điền Tiến nói thế tôi liền nghĩ ngay tới Chu Tuyền. Đột nhiên trong đầu nghĩ ra, một nữ nhân xuất sắc như cô ta mới xứng với nam nhân như anh. Con mẹ nó! Xứng cái rắm, có nằm mơ cũng đừng mong xứng với anh. Tôi đã bên anh ta bốn năm rồi, Ngôn Tiếu gọi là ba ba bao nhiêu lâu mà cũng có ( dám) phản đối câu nào đâu. Đúng, tôi không nên nghĩ quá nhiều, không nên , không nên!

 

“Ngôn tỷ,em không muốn lừa dối chị, nhưng cũng không thể bán đứng lão đại.”Điền Tiến không nức nở, bối rối giải thích.

 

Tôi im lặng. Cậu nha, tuy rằng miệng nói không có bán đứng, nhưng phản ứng của cậu đã thành bán đứng lão đại chết tiệt đó hoàn toàn rồi, “Điền Tiến,  đừng nói với lão đại nhà cậu là tôi gọi,bằng không tôi sẽ mách Tiêu Quân là cậu bán đứng anh ấy . Còn nữa, ngày mai xuống chỗ tôi, tôi có việc cần nhờ.” Nghe Điền Tiến sợ sệt đáp ứng, tôi mới cúp máy.

 

Quả nhiên vẫn là Chu Tuyền, chết tiệt. Sao trong đầu toàn mấy cái hình ảnh đen tối của hai người họ? Mà tối qua Tiêu Quân nóng bỏng trên giường đến vậy…. Khụ khụ, chắc là không còn sức mà chiến đấu với “Chu yêu tinh” kia nữa đâu.

 

Càng không muốn nghĩ tới, đầu óc lại càng tưởng tượng lung tung. Cuối cùng vẫn là một đêm không ngủ được.

 

Hôm sâu, đúng như đã hẹn,  Điền Tiến ngoan ngoãn đứng trước mặt ta. Nhìn từ trên xuống, từ trong ra ngoài, từ trái sang phải. Tên này trung thành có thừa ( đó là thứ tôi lo sợ) sức vóc lực lưỡng ( cái này không quan tâm) nhìn bản mặt không giống tên đại ngốc ( chỉ giống ngốc thôi), không biết dùng cậu ta làm tay trong có nguy hiểm không nữa?Vì thế tôi vỗ vỗ vai cậu ta, thở dài, vẻ mặt giống như bác thợ rèn sắt không thành thép, haizzzz, “Điền Tiến a, cậu nói gì với Tiêu Quân mà anh ấy cho tới đây?”

 

Điền Tiến gãi gãi đầu, “Em nói tới giúp chị khuân đồ.”

 

Tôi đánh giá lại cậu ta, quả nhiên với cái sức vóc này thì đó là cái cớ hợp nhất. Thật sự là nhịn không được muốn trêu chọc một chút, tôi cười cười, chỉ tay vào mấy cái bom bia, “Nếu đã nói  tới đây khuôn đồ, tôi cũng không nỡ … lãng phí lao động. Mấy cái này mang vào kho hàng đi, mang xong thì vào văn phòng tìm tôi.” Rõ ràng ý tứ là trêu cợt, vậy mà cậu ta chẳng nói nửa lời, lặng lẽ bê đi, 囧 ( Sao giống con dâu về nhà mẹ chồng quá đi).

 

Hành động của người làm hộ vệ quả nhiên không bình thường chút nào, tôi mới bước vào văn phòng, còn chưa kịp ngồi vào chỗ cậu ta đã vào rồi, “Ngôn tỷ, còn chuyện gì sao ạ?”

 

Vì thế, tôi rất nhiệt tình kéo cậu ta ngồi vào ghế, lại rót cho cậu ta chén trà. Liên tục làm những động tác…. Khiến cậu ta tưởng đang nằm mơ…. Dưới địa ngục, bưng chén trà, cảm thấy có điểm không ổn, Điền Tiến nói, “Ngôn tỷ, có chuyện gì chị nói đi, cái bộ dạng này thật dọa người.”

 

Tôi nheo mặt lại, có thể đi theo Tiêu Quân lâu như vậy quả nhiên bị ngược đãi không ít, này nha, tôi đối đãi tốt như vậy lại làm cậu ta sợ hãi! Cười hắc hắc, tôi cọ cọ mông, ngồi cạnh cậu ta, bàn tay còn gian trá sờ sờ mấy bắp cơ săn chắc, đúng là chủ nào tớ nấy, cơ bắp gì mà chắc nịch… như đá, “Điền Tiến, cùng chị nói chuyện phiếm đi.”

 

Cậu ta thật thà gật đầu đồng ý, nhưng người thì theo bản năng dịch xa ra một chút, tuy nhiên cũng không dám dịch ra quá xa, sợ tôi nổi giận mà, “Ngôn tỷ, chị có chuyện gì cứ nói.”

 

“Gần đây cậu bận rộn đi theo Tiêu Quân, có chuyện gì bận rộn à?” Tôi uống trà, cười hỏi, kì thực là đang dùng ánh mắt cảnh cáo: nói hay không, không nói xem… chị vứt xác cho chó nó gặm!

 

Điền Tiến có chút kinh ngạc, “Ngôn tỷ, chẳng phải trước kia chị từng nói sẽ không hỏi chuyện của lão đại?”

 

“Trước kia là trước kia, bây giờ là bây giờ!” Trước kia làm sao tôi biết tôi sẽ yêu anh, trước kia tôi còn tự hỏi bao giờ thì anh ngán tôi, muốn ném tôi đi. Trời mới biết, người bấy giờ nhất quyết không chịu buông ra lại là tôi!”Điền Tiến, Ngôn tỷ chưa bao giờ coi cậu là người ngoài, cho nên lần này cậu phải giúp tôi đó.”

 

Cậu ta quả nhiên thở dài, mếu máo nói: “Ngôn tỷ, mấy năm nay chỉ luôn giúp đỡ em rất nhiều, nếu có việc gì chị cứ giao cho em.”

 

Tôi thở dài. Mấy năm nay tôi lôi cậu ta ra làm cu li sai vặt, thế mà cậu ấy lại hóa thành tôi giúp đỡ rất nhiều, như vậy có khác gì chửi khéo tôi là kẻ không ra gì không! TT_TT

( Ngôn Tử Kì đổi giọng nhờ vả)

“Chị cùng Tiêu Quân dạo này có một vài chuyện. Chị sợ anh ấy. . . . . . sợ anh ấy thay lòng đổi dạ, em có thể giúp chị quan sát hành động dạo này của anh ấy hộ chị được không?Em cũng biết mà, mấy năm nay bọn chị ở bên nhau thật sự đã chẳng dễ dàng gì, vậy mà giờ đây lại vì một nữ nhân mà tan rã thì thật chẳng đáng.” Vụng trộm liếc vẻ mặt buồn rầu của Điền Tiến, tôi cười thầm, cá cắn câu rồi.

 

Nói một hồi, Điền Tiến quả nhiên trăm phần đồng tình, cau mày nói: “Kỳ thật em cũng không rõ lắm, chính là cái hôm chị bị bắt đi, lão đại rất lo lắng, bất đắc dĩ anh ấy mới tới tìm cha rồi mới gặp cô ta. Sau này lại thường gặp Chu Tuyền,  thực ra thì gặp nhau tình cờ thôi. Có điều em cảm thấy rất lạ, mỗi khi cô ta làm một vài động tác thân thiết với lão đại, nếu ở chỗ đông người, đáng lẽ phải từ chối thì lão đại lại mặc kệ, mà nếu ở chỗ kín, thì anh ấy lại khước từ!”

 

“Nói cách khác, khi nào có nhiều người thì anh ấy nguyện ý cùng thân thiết với Chu yêu… à quên Chu Tuyền, còn ở nơi ít người thì lại khước từ?” Tình báo như vậy càng làm tôi mờ mịt, thật sự là rất kì lạ. Chỉ có một giả thuyết duy nhất đó là anh ấy muốn diễn trò, bởi vì diễn trò thì phải có người xem mới thú vị nga, nhưng quan trọng là anh ấy diễn cho ai xem? Kẻ thù? Người nhà? Hay là. . . . . . Tôi?

 

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình:

 

Trên sân khấu phỏng vấn hôm nay:

 

Tuyết Mặc: Tử Kì, nói xem thích nhất ai?

 

Tử Kì: Ngôn Tiếu, bà ngoại, Ngôn Tử Phàm, Tiểu Cẩn, Điền Tiến, Chu Tuyền ( chút tí xíu) , con mèo Tiểu Hoa dưới lầu, con chó đen nhỏ trên lầu. . . . . .

 

Tiêu Quân: . . . . . .

 

Tuyết Mặc: nói  xem còn thích ai nữa không?

 

Tử Kì: CÒn nữa sao? Ngoài mấy người này ra còn ai nữa, chẳng lẽ bà kêu tôi đi thích Mộ Dung Cạnh?

 

Tiêu Quân: ( lật bàn ) Lão Tử mặc kệ, lão tử không diễn nữa! !

2 thoughts on “Cưới ta, mua một tặng một – Chương 32

Đe dọa - tống tiền bạn Nhím!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s