Cưới ta, mua một tặng một – Chương 33

Chương 33

 Edit : Nhím

Điền Tiến đồng ý giúp tôi âm thầm quan sát động tĩnh hai người họ, tôi tin chắc cậu ta là người đã nói là sẽ làm. Sau khi sắp xếp mọi chuyện  đâu vào đấy, tôi bỗng cảm thấy thật ngớ ngẩn, nếu như thật sự anh ấy đang ngoại tình, vậy tôi biết làm gì đây? Đau khổ cầu xin? Vừa khóc vừa náo loạn, quỳ gối van xin anh hồi tâm chuyển ý? Những việc đó không phù hợp với  tính cách của tôi, tốt nhất là tìm gặp Chu Tuyền, cho cô ta một trưởng không chết cũng tàn tật suốt đời. Sau đó khinh bỉ nhìn đôi gian phu dâm phụ, tiêu sái bước đi… tìm một nơi nào đó chữa lành vết thương.

 

Phi phi phi, ai bảo tôi không có tiền đồ ấy hả? Hừ, cái trí tưởng tượng kinh khủng này có thể xây dựng một bộ phim tuyệt vời đó nga! Ngôn Tử Kỳ ngu ngốc, Tiêu Quân đối xử với mày tốt như vậy, thế mà giờ lại đi sinh sự, nghi ngờ lung tung sao? Nếu có thời gian suy nghĩ lung tung như vậy, tốt nhất nên nghĩ xem rốt cuộc Tiêu Quân đang có ý đồ gì!

 

Bởi vì trong lòng không yên tôi chẳng thể ở lại quán thêm nữa. Vì thế đành tạm biệt Tiểu Cẩn và mọi người rồi trở về nhà, thật đáng chê cười, trong nhà mới có chút chuyện mà đã chẳng còn tâm trí nào giải quyết chuyện quán bar nữa, vậy mới thấy trong lòng tôi, anh ấy quan trọng nhường nào a! Nghĩ đến đây, tôi hận không thể tát cho mình vài cái, mày có còn là con người trước kia không hả? Trước kia bốn năm bên nhau lận, một câu nói sến sến tình cảm một chút mày cũng không nói ra, còn cảm thấy buồn nôn. Giờ thì sao, xảy ra chuyện rồi mới thấy hối hận, mới ngồi đây nghĩ vớ va vớ vẩn. Ngôn Tử Kỳ, đúng là mày bệnh nặng rồi!

 

Khởi động xe, tôi cũng chẳng vội về nhà, liền đánh tay lái quay xe về hướng quán bar khá lớn của một người đệ Tiêu Quân.

 

Thử tưởng tượng xem, mấy năm qua ,  có bao lần tôi đi tới đi lui quanh địa bàn này để tìm anh, xem ra chỉ đếm được trên đầu ngón tay. Bao giờ cũng thế, toàn là anh ấy chủ động đi tìm tôi,  tùy tiện đến, tùy tiện đi. Anh chưa một lần trách cứ, còn tôi cứ tự nghĩ đó là điều đương nhiên, bây giờ suy nghĩ một chút mới thấy thật xấu hổ, thì ra mấy năm qua tôi đã trở thành một bà cô được nuông chiều quá đâm ra sinh hư.

 

Không gọi điện báo cho Tiêu Quân, ngay cả Điền Tiến cũng chẳng nói gì, trực tiếp cho xe dừng lại trên bến đỗ của quán Lam. Một lòng muốn tới gặp anh ấy, đòi lại công bằng, một bên lại sợ hãi, không thể nghĩ ra  cớ gì để tìm gặp.

 

Lam không phải một quán bar bình thường, nói chính xác hơn là một quán bar xa hoa , tuyệt mĩ, những kẻ dám tới nơi này tiêu pha, đương nhiên trên mặt đều ghi hai chữ “Gà béo”,lần trước có người tới đây gây sự, còn đả thương Tiêu Quân, kể từ đó… hình như mấy cái người đó biến mất khỏi sổ kê khai dân số của thành phố rồi thì phải.

 

Bảo vệ quán bar thấy tôi, cúi rạp người hô, “Ngôn tỷ.”Xưng hô cung kính như vậy thật sự làm tôi có cảm giác mình giống như một đại tỷ… xã hội đen ấy. Cho nên dù không muốn nghĩ Tiêu Quân là người xấu, nhưng nhìn cái phong cách ngầu ngầu này làm tôi sợ muốn chết, có thể không nghĩ bậy được sao?

 

Đi qua vũ đài, tới gần khu vực quản lí, thấy mấy người trong đó ai cũng ngạc nhiên nhìn mình, “Ngôn tỷ? Sao chị lại rảnh rỗi tới đây vậy, có việc gì sao?”

 

Tôi cười cười, cảm thấy cậu ta có vài phần nói quá rồi, “Không có việc gì, tôi chỉ đi ngang qua thôi, Tiêu Quân có ở đây không?”

 

Anh chàng quản lí tuổi trẻ tuấn tú quả nhiên có chút bổi rối nói, ” Lão đại bây giờ không có đây, nhưng mà chắc chút nữa sẽ về thôi.”

 

“Nga, vậy là tôi tới vô ích  rồi?”Tôi nhíu mày,sự thật đã chứng minh bản thân mình vẫn cần có vận khí,  nói mà xem, Tiêu Quân có biết bao nhiêu quán bar, thế mà tôi mới chỉ tìm bừa một nơi đã là nơi anh ấy sẽ tới, quả nhiên hai người chúng ta thật ăn ý mà,ý niệm này vừa xuất hiện trong đầu đã khiến tôi dương dương tự đắc, mũi sắp nổ rồi.

 

Còn chưa đắc ý hết, quản lí đã nói tiếp…, lập tức hất cho tôi cả gáo nước lạnh buốt, “Ngôn tỷ. . . . . . Này,lão đại sẽ tới vì anh ấy đã hẹn với Chu tiểu thư.”

 

Nếu lúc này có gương, tôi có thể soi xem bộ mặt mình bây giờ nhiều hắc tuyến nhường nào, giỏi lắm Tiêu Quân, nếu anh đã diễn trò thì hình như là hơi nhập vai rồi đó,còn dám thoải mái mà hẹn hò nhau , thoải mái quá ha. Giỏi lắm, tốt nhất là hai người cứ diễn giả thành thật đi.

 

“Là như vậy sao!” Tôi không nói gì thêm, nheo mắt nhìn quản lí, ánh mắt u ám tàn tạ khiến quản lí không khỏi cười khan. Đúng là chủ nào tớ nấy, cười kiểu gì cũng thấy nham hiểm? Chết tiệt, đang khiến tôi vui sướng rồi cột lại ném xuống núi lửa, chắc chắn là muốn xem kịch vui a? Thôi, kệ đi, kẻ có thể theo chân Tiêu Quân tuyệt đối không phải người bình thường!

 

Trong quán bar không chọn loại nhạc rock ồn ào, mà lại chuyên các bài hát trữ tình sâu lắng, trong lòng lại nhịn không được nói thầm,đều là quán bar mà tại sao lại có sự khác biệt trắng trợn như vậy hả trời?

 

Số lượng khách trong quán cũng không nhiều lắm,  tùy tiện đánh giá một chút thì đa phần cũng là những người tử tế, có học. Tôi chọn đại một vị trí trong góc rồi ngồi xuống, anh chàng quản lí biết thân biết phận vẫn răm rắp theo sau , đến khi thấy tôi ngồi xuống mới nhíu mày , hỏi: “Ngôn tỷ, chị không vào phòng trong sao?”

 

Tôi ngẩng đầu cười, nói: “Không cần, nơi này thoáng mát, vị trí nhìn thuận lợi, tôi ngồi đây.”

 

Quản lí đồng ý, gật đầu nhưng lập tức lại kì quái hỏi: “Lát nữa lão đại mới tới, chị có cần em mời Chu tiểu thư đến đây cũng chị nói chuyện phiếm cho đỡ buồn?”

 

“Không cần, tôi tới xem kịch vui, không phải tới diễn cho người khác xem. Quản lí, nếu bận việc cậu cứ đi đi, không cần tiễn tôi.”Tôi khoát tay ý bảo cậu ta cứ đi đi, sau đó cầm cốc bia lên uống.

 

Quản lí vẫn còn chưa chịu đi, “Thật sự không cần ạ? Chu tiểu thư động chạm gì tới chị sao?.”

 

Tôi nhíu mày, hừ lạnh nói, “Quản lí, hẳn cậu cũng từng nghe chuyện Chu Tuyền tới tìm tôi đánh nhau,cậu còn muốn nói  nhiều sao…, Tôi  không ngại cũng cậu ôn lại vài chiêu đâu.”

 

Nghe giọng điệu đầy uy hiếp của tôi, quản lí vội vàng xua tay, “Vậy em không làm phiền chị thêm nữa, có người trên lầu hai bảo em tiếp, Ngôn tỷ cứ thoải mái, có việc gì cứ sai bảo nhé.” Vừa dứt lời, đã chân chó biến mất khỏi tầm mắt tôi. Cũng thức  thời đấy.

 

Uống thêm hai cốc bia nữa, hờ hững nhìn đám người đi qua đi lại trước mặt. Đang lúc tôi thấy chán nản, bóng hình quen thuộc – Tiêu Quân xuất hiện ở cửa, bên người vẫn là người tuyệt đối không phản bội anh – Điền Tiến. Người ta chào hỏi , anh cũng chẳng để ý, cứ lặng lẽ âm trầm tiến về phía ghế trong.

 

Chỉ cần quản lí không có “mách lẻo” thì với ánh đèn mờ mờ thế này, Tiêu Quân tuyệt đối không nhận ra tôi. Tự tin với ý nghĩ đó, tôi thoải mái đánh giá anh.

 

Tiêu Quân khi ở ngoài so với ở nhà với tôi đúng là hai con người khác nhau. Mày nhíu lại, ánh mắt sắc bén, môi nhếch lên ngang ngược, trên mặt tràn ngập băng giá lạnh lẽo, cả người giống như tảng băng không lồ, chỉ thiếu tàu titanic thôi. Tôi chưa bao giờ được ngắm nhìn anh ở khoảng cách gần như vậy, chưa bao giờ. Trong khoảng thời gian ngắn ngủi, tôi thật sự chưa hợp nhất giữa con người lạnh lùng, băng giá đầy nguy hiểm với con người gian xảo, nồng nhiệt trên giường, thậm chí tôi còn có suy nghĩ đây không phải là anh mà là một kẻ mạo danh nào  đó.

 

Nhưng lạnh lùng như thế lại toát ra một sự mê hoặc chết người giống như cây thuốc phiện, biết là nguy hiểm đáng sợ nhưng không biết phải làm sao để thoát ra khỏi sự hấp dẫn này.

 

Xong đời, chỉ mới nhìn anh từ phía xa vậy mà trong lòng đã yêu thêm vài phần, nếu cứ tiếp tục tình trạng này, chắc chẳng mấy chốc tôi sẽ ôm chân anh không buông quá.

 

Nhìn trân trân đến khi anh bước tới dãy ghế trong, tôi nuốt ực ực mấy ngụm bia, đúng là tôi quá xúc động rồi, cảm giác này khó chịu quá. Chả bù cho kẻ nào đó giờ vẫn nhơn nhơn thoải mái vào phòng, anh vừa vào đó chưa lâu, quản lí lại xuất hiện trước mặt tôi giống … con ruồi… không thể đuổi  đi được.

 

“Ngôn tỷ, chị thấy không, thấy không…. Lão đại vào phòng rồi!”

 

Tôi  lườm, ánh mắt như tát thẳng vào mặt quán lí.  Sau đó tôi với tay, cầm cổ áo cậu ta kéo mạnh xuống. Quản lí bị tôi làm cho bất ngờ, kéo gập người xuống không dám lộn xộn.

 

Xem tên ghi trên bảng tên cài bên ngực áo, tôi hài lòng nói: “Hàn Diệp, ân, Hàn quản lí, tôi nhờ cậu một chút,có chuyện phải bảo không cậu lại quên, mọi chuyện nhìn thấy tôi nhớ rất rõ, cậu đừng có mà nhắc lại.”

 

Hàn quản lí ngượng ngùng cười vài tiếng, sau đó ai oán kêu lên , “Ngôn tỷ, chị thật dễ quên quá, lần trước chị sửa sang lại nhà, chính em là người tới trông coi cho chị , khắp nơi còn thật sự cẩn thận, không thể tin được chị không nhớ em, hóa ra ban nãy tán gẫu nhiệt tình như vậy toàn là giả dối a!”

 

Lần này đến lượt tôi囧 rồi, cẩn thận nhớ lại từng chút một, hình như tôi có biết một người như cậu ta từng tồn tại, “Hắc hắc,vừa rồi chẳng phải chị đã nói sao, chị là người rất hay quên, vì vậy em đừng để bụng nhé, chị rất cảm ơn em vì đã giúp đỡ chuyện lần trước.”

 

“Không cần cảm ơn, không cần cảm ơn, chỉ cần lần sau Ngôn tỷ nhớ tới em là tốt lắm rồi.” Hàn  Diệp cười hắc hắc, thái độ so với trước đó có vẻ thoải mái hơn rồi.

 

Miệng tôi nhếch lên, thở dài nói, “Hàn quản lí, cậu đừng nịnh nọt tôi vội, chưa biết chừng người sau này cậu cần nịnh không phải tôi đâu.” Vừa nói xong, tôi quay đầu nhìn vào phòng trong, “Cậu đừng có quên hai người ở trong phòng kia.”

 

“Đừng a, Ngôn tỷ, em rất tôn trọng chị mà, để em rót cho chị cốc nước !”Quản lí giả bộ đáng thương, tay làm động tác cố lên vô cùng khoa trương, nháy mắt với tôi.

 

Xem ra có rất nhiều người muốn xem màn kịch giữa tôi, Tiêu Quân và Chu Tuyền?Thật không ngờ có ngày bị người ta lôi ra làm trò cười, thậm chí còn bị đặt cược nữa!

 

Ai, làm nữ nhân đã khó, làm nữ nhân có danh phận còn khó hơn!

 

Đuổi được Hàn quản lí đi, một mình tôi ngồi ở trên sô pha, ngồi buồn buồn suy nghĩ về tôi và Tiêu Quân, không ngờ nổi trong đầu toàn những khoảnh khắc giữa tôi và anh trong suốt 4 năm qua ,hai người đã trải qua không ít lần cãi nhau, thật quá nhiều kỉ niệm.

 

Nghĩ đi nghĩ lại, tôi lại bật cười, sau đó kinh ngạc phát hiện ra, tôi đã quá yêu rồi! !Có nhầm không đây, ăn mặc như tôi thế này mà cũng có người muốn tán tỉnh a.

Nam nhân tiến lại gần chắc chỉ hơn 30 tuổi,gương mặt tuấn tú đeo cặp mắt kính viền vàng. Trông có vẻ cao quý, khí chất phong nhã lắm.

Hắn kêu bồi bàn mang lên một ly Kê Vĩ Tửu, tôi thì thào đọc tên rượu: “Nhất kiến chung tình?Tiên sinh, rượu này đưa cho tôi có phải quá cao cấp rồi không?”

 

Nam nhân gật gật đầu, ” Tuy rằng có chút liều lĩnh nhưng rất xứng đáng với người đẹp.”

 

Tôi lắc đầu, “Thật có lỗi, chén rượu này nếu tôi uống, chồng tôi sẽ đem lên thớt làm thịt mất .” Lời này vừa nói xong thấy có đệ tử của Tiêu Quân đi ra, tôi vội vàng rụt cổ lại, bám chặt vào nam nhân trước mặt.

 

Nam nhân trước mặt bị hành động của tôi làm cho ngây người, “Tiểu thư, ý cô là? . . . . . .”

 

“Thật xin lỗi, tôi tới đây theo dõi chồng ,cho nên rượu này chính anh tự uống  hết đi.” Nói một hồi bỗng nhiên cảm thấy chữ “chồng” sao cảm thấy thật ngượng ngùng .

 

Nam nhân quay đầu nhìn nhìn, nghi hoặc nói: “Người đó hình như là   chủ của quán rượu này?”

 

“Ân, anh ngồi thẳng một chút, che cho tôi.” Dựa vào nam nhân này, tôi tiếp tục theo dõi động tĩnh bên kia, Tiêu Quân đi phía trước , ngay cạnh đó là Chu Tuyền tỏ vẻ dịu dàng, chẳng còn vẻ cương nghị trước đây gặp tôi, mà quần áo đều đẹp đẽ, khiêu gợi lòng người. Đôi ay từng tung nắm đấm đấu với tôi nay lại mềm mại không xương bấu víu vào tay anh. Chưa hết, thỉnh thoáng còn nói vào tai anh điều gì đó rồi tự mình cười vui vẻ!

 

Tình hình như vậy khiến hai mắt tôi như phát hỏa, phát điên mà nghĩ : tốt. . . . . . Hay cho một đôi gian phu dâm phụ ! Ban ngày ban mặt mà ôm ôm ấp ấp , quả thực quá vô sỉ, rất đáng khinh bỉ!

 

“Nhỏ. . . . . . Tiểu thư, cô có ổn không. . . . . . Đau.” Nam nhân trước mặt nhỏ giọng nhắc nhở.

 

Quay lại liền nhận ra nam nhân bị tôi nắm chặt vào bả vai, nắm mạnh tới mức tay tím tái cả vào “Nga,thật đáng chê cười.” Tôi vội vàng cúi đầu xin lỗi, ngượng ngùng. Nhưng ánh mắt lại nhìn về phía Tiêu Quân, lúc này anh ấy cùng Chu Tuyền đã đi ra tới cửa rồi .

 

Quả nhiên là không nên liều lĩnh chạy tới đây, giờ thì sao, chẳng giải quyết được chuyện gì mà lòng thì thêm buồn bực!

 

Không thèm quan tâm tới hai kẻ đáng chết kia, tiếp tục uống thêm hai chai rượu nữa mới rầu rĩ ra khỏi quán bar. Trong đầu chỉ còn suy nghĩ về hình ảnh hai người họ đi cạnh nhau thân mật biết bao.

 

Đến bãi đỗ xe, vừa mới chuẩn bị mở cửa xe đã bị lực kéo từ phía sau áp đảo  làm thân mình úp mặt về phía xe, còn chưa kịp xoay người đã bị sức nặng từ đằng sau áp vào.

 

“Sao thế? Mới đó đã đi rồi sao?” Nam nhân ghé vào tai tôi, từ trên người hắn tản ra hơi thở nguy hiểm, vừa xa lạ vừa quen thuộc vô cùng.

 

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình:

 

Tại phim trường:

 

Tuyết Mặc: Bảo bối, ba mẹ cãi nhau phải không?

 

Bảo bối: Có a.

 

Tiêu Quân: Bảo bối không được nói dối!

 

Ngôn Tử Kỳ: . . . . . .

 

Tuyết Mặc: Bọn họ cãi nhau trước mặt con sao?

 

Bảo bối: ( cắn ngón tay ) Không cãi nhau trước mặt con.

 

Tuyết Mặc: Vậy sao con biết họ cãi nhau?

 

Bảo bối : Bọn họ trốn vào phòng rồi ầm ỹ, mỗi lần ầm ỹ là ma ma lại kêu a. . . . . . A ân. . . . . . kêu!

 

Tuyết Mặc: 囧

 

Tiêu Quân: Hừ, đồ tác giả biến thái, ngươi biến thiên sứ của chúng ta thành cái dạng gì vậy hả?

 

Ngôn Tử Kỳ: ( Xắn ống tay áo chuẩn bị đập cho tác gia một trận)

5 thoughts on “Cưới ta, mua một tặng một – Chương 33

Đe dọa - tống tiền bạn Nhím!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s