Vương phi của ta, nàng có phải nữ nhân không? Chương 14.3

Chương 14 : Hôn ước (3)

Tác giả : Nhím

Vốn nghe nói Đông Phong hoàng triều là thời đại muôn họ an cư lập nghiệp, vua chúa anh minh, đời sống thái bình. CÒn rất ít các hủ tục phong kiến , thay vào đó là những tiến bộ rất gần với thế kỉ 21. Ví như  phụ nữ nơi này dù chưa có nhiều quyền lợi như ở thế kỉ 21, vẫn phải chịu phận ở nhà chăm lo gia đình nhưng mỗi người đàn ông chỉ được lấy duy nhất một người vợ. Nếu muốn nạp thêm thê thiếp thì phải nộp một số tiền không nhỏ vào ngân khố quốc gia, và phải được sự đồng ý của vợ cả.

Và tất nhiên là rất hiếm người chịu bỏ tiền ra để nạp thêm thê thiếp, trừ những kẻ giàu có hợm hĩnh, cuối cùng bỏ ra đống tiền chỉ để ngồi xem mấy người phụ nữ tranh giành những chuyện nhỏ nhặt, tầm thường.

Quan lại triều đình chỉ được phép lấy một vợ, không hơn không kém. Riêng bậc vua chúa được phép lấy hai vợ, một người giúp lo nghĩ chuyện triều chính, một người lo việc hậu cung. Nhưng từ thời vua Lăng Mệnh Thiên, tự là Chiêu Sinh ( cha  Lăng Thiên Phong, Lăng Tuệ Phong), ông ban bố lệnh mới, ngay cả vua chúa cũng chỉ lấy một người. Bản thân Thiên Phong, Tuệ Phong rất ngưỡng mộ cha mình nên tất nhiên họ cũng sẽ theo gương cha về vấn đề lập gia thất.

Chính vì chỉ được lấy một người vợ nên chuyện hôn ước của vương  gia, vua tôi càng được coi trọng hơn nhiều. Phải được người trong hoàng tộc xem xét hài lòng, phải môn đăng hậu đối, tài năng có thừa…..

Những điều kiện đó cũng đủ làm Liễu Nguyệt thấy bủn rủn chân tay rồi, quá kinh khủng, nàng thì có tài gì ngoài tài đi chọc phá làng xóm đây.

Múa ấy hả? Hồi 8 tuổi,  cha đưa nàng đi học bale, đến khi múa cùng các bạn học khác trên sân khấu, làm cho 3 bạn chệch xương hông, 4 người xây xát nhẹ.

Đàn thì sao? Năm nàng 15 tuổi, xin anh Liễu Hoành dạy guitar, ngay cả người kiên nhẫn như anh nàng cũng phải chào thua. Đàn nhị, đàn cầm vào tay nàng chả còn đến nữa cái dây.

Làm thơ ? Ngoài thơ chế và thơ con cóc ra thì nàng chả biết cái gì gọi là thơ nữa.

Còn vẽ ? Chắc là tốt chứ hả? Hừ, hồi nàng đi học vẽ, vẽ một chú mèo nằm sưởi nắng, lông mịn như tơ vàng , còn ghi một khung hình có hai chữ “meo meo”, thế mà cô giáo đi qua lại bảo: “ con chó dễ thương quá”, còn Hàn Doanh thì nhíu mày, nói : “ Ngựa vằn sao kêu meo meo”.

Thôi rồi, vô vọng………………

Hoàng cung xa hoa tráng lệ, rất nhiều dãy nhà nói nhau, quả thật nếu đứng nhìn ngang thì chẳng ai nhìn  hết được. Nhưng nàng biết chắc, rộng kinh khủng. Liễu gia được đưa thẳng vào đại điện chính trong Ngoạn Triều viện – tẩm cung của Lăng Tuệ Phong, hoàng đế đương triều. Đại điện nơi nơi đều dát vàng, đồ vật nào cũng màu vàng, nhìn muốn hoa cả mắt. Chẳng biết phòng ngủ thế nào chứ cũng màu vàng thế này, bảo sao mà ngày ngày hoàng đế thức đêm đọc kinh thư với chả giải quyết tấu chương, nói cho oai vậy thôi chứ có khi vàng chói mắt quá, ngủ không được cũng nên.

Nhưng ấy là sau khi mọi chuyện đã ổn định, trước khi bước vào đại điện, trên đường đi tới, Liễu Nguyệt vì mải ngắm xung quanh nên đã để lạc mất mọi người. Đến khi nhận ra… thì tốt quá rồi, chẳng biết đây là nơi nào nữa.Men theo con đường thẳng phía trước, hai bên là những cây hoa anh đào trong độ mới nhú. Cuối cùng,nàng đi tới một khu vườn , lối mòn dẫn tới một nơi nghỉ chân giống như trong các phim cổ trang , nơi mà vua chúa đến ngắm hoa lá rồi ngồi đây nghỉ ngơi , thưởng trà. Nói nôm na theo phong cách hiện đại thì là cái chòi nơi những người  rảnh rỗi thiếu việc làm  đến trà chanh chém gió. ( Nhím : “chòi”?, trà chanh chém gió? =-=)

Đi nãy giờ cũng khiến người ta khát nước muốn chết, lại gần cái “chòi”, ngồi vào ghế, thấy trên bàn có một chai gì đó ghi “Mãn Lạp Y”. Mãn Lạp Y là cái thứ gì? Có uống được không nhỉ? Nhìn kĩ trên bàn có một ít bánh hình hoa, gửi mùi có vẻ thơm mùi quế. Chắc đây là bánh hoa quế rồi. Vài món khác hình thù lạ mắt nhưng nàng chưa từng thấy bao giờ nên cũng bó tay. Đang ngồi ngắm nghía một hồi thì giọng the thé ở đâu đó vang lên:

_ To gan, dám động tới điểm tâm của hoàng thượng, người đâu, gô cổ cô nương kia lại.

Hắc, cái giọng the thé đặc trưng này chỉ có ở…… Thái giám. TT_TT . Có cần xui đến vậy không, ta còn chưa ăn gì mà, sao đòi bắt ta lão thái giám kia. Đang co giò định chạy mất thì một giọng nói trầm ấm đằng sau lưng vang lên:

_ Khoan đã nào, cô nương định trốn đi đâu.

Không phải một mà có tận hai thái giám nữa sao? Bản thân ta không sợ nam, không sợ nữ, chỉ sợ thái giám thôi. Nam nhân sẽ không đi đánh một cô nương, mà nữ nhân sẽ chẳng đánh nổi một kẻ như ta…. nhưng mà thái giám thì…….

Đã vậy còn có tận hai tên, ta đối phó sao nổi. Nhưng mà khoan, giọng tên thứ hai nghe có vẻ nam tính hơn…. chắc không phải thái giám đâu nhỉ?

Từ từ quay người lại, khiếp, màu mè quá, vàng gì mà lóe thế ( Nhím : trắng gì mà sáng thế!). Khoan, trong hậu cung, người được mặc màu vàng….. chỉ có hoàng thượng thôi mà. Hơn nữa tên thái giám ban nãy có nói “động tới điểm tâm của hoàng thượng”, vậy thì cá chắc 99% đây là hoàng thượng Lăng Tuệ Phong rồi.

_ Ngươi là hoàng thượng? – ta hỏi người có giọng nói trầm ấm ban nãy.

_ Không, ta mới là Lăng Tuệ Phong. – Một người khác ngồi đối diện  đột nhiên nói lớn làm ta giật cả mình.

_ Sao……..- vô lí, chẳng lẽ 99% mà còn sai sao?

_ Các ngươi lui xuống đi – kẻ kia vẫn tiếp tục nói.

_ Nhưng hoàng …… – tên thái giám giọng the thé có vẻ khó xử, cuối  cùng vẫn phải lui xuống.

_ Thôi cái vẻ mặt ngu ngốc đó đi nào. – Người đối diện bật cười, cầm miếng điểm tâm đưa tới miệng ta. Ta cũng ngờ nghệch mà há miệng ra cho hắn đút vào.

Giờ mới nhìn kĩ, tên này có nét giống với Thiên Phong hơn, mỗi tội nhìn hắn có vẻ nghịch ngợm hơn nhiều. Lăng Tuệ Phong  đây sao? Theo tưởng tượng của ta, hắn cũng phải tầm tuổi trung niên ba mấy rồi, còn một hàng ria mép rồng, mày lúc nào cũng nhíu chặt với nhau, giống như một lão già vậy.Ai ngờ, gương mặt cũng khá là tuấn tú đấy, cái miệng cười thích thú, đôi mắt cười đen láy, sống mũi cao chết người. Chết tiệt, cũng là cực phẩm mĩ nam đây.

_ Tuấn mỹ quá hả?

*Gật đầu theo phản xạ*

Lăng Tuệ Phong bật cười nhìn cô gái xinh đẹp trước mắt, đáng yêu thật đấy, mải ngắm đến mức hỏi gì cũng gật. Rất thú vị.

_ Cô  nương vì sao lại ở đây ?

Ta lập tức trở về đúng thực  tại, tát hai cái vào mặt, tỉnh táo lại rồi nói:

_ Ta bị lạc đường. Nhưng ngươi thật sự là Lăng Tuệ Phong sao?

_ Phải. Đến giờ cô nương vẫn chưa tin sao?

_  * Lắc đầu *

_ Vì sao không tin?

_ Ngươi là vua sao không mặc hoàng bào mà lại đi mặc đồ cấm quân.?-ta nói ra nghi ngờ trong lòng  nãy giờ.

_ Hoàng bào đâu phải lúc nào cũng dính vào người. Mặc hộ đồ nhau thôi mà.

_ Vậy người ban nãy là thuộc hạ của ngươi? Đừng nói với ta là ngươi mặc đồ của hắn để đi chơi cho tiện nhé! – Tiểu thuyết nào chả kiểu này.

_ Thông minh – Đoán bừa vậy ai dè hắn búng tay cái chóc. >-<

_ Mà Mãn Lạp Y là cái gì  thế?

_ Đó là rượu mật ong của Mãn Lạp Y Quốc.  – Hắn thản nhiên nói mà tay vẫn không ngừng lấy điểm tâm ăn.

_ Ta muốn uống! – Đúng như tác giả đã nói, Liễu Nguyệt là cô gái không biết xấu hổ.

_ Rót đi, ta cũng muốn uống.

Hai người cụng li rồi uống li rượu mật ong thơm mát lạ người, vị nồng nồng ngọt ngọt lại chút vị chua thanh thanh. Tuyệt vời. Hắc hắc, không những vậy còn được nhìn trai đẹp. Còn gì sung sướng hơn. Sướng đến nỗi quên mất hoàn cảnh hiện giờ của mình…. – bị lạc.

_ Mà vì sao nàng lại bị lạc?

HỪ, đương nhiên là vì không để ý đường rồi. Hoàng cung của ngươi rộng thênh thang như vậy, không lạc mới là lạ đó .Nghĩ thì nghĩ vậy chứ nói ra khéo…..mất đầu như chơi. Gần vua như gần cọp mà lị.

_ Ta đi cùng gia đình vào đây, ai dè bị lạc mất. Đi tới đây tò mò muốn xem thử mấy món ăn, thế mà bị phát hiện.

Bình thường trong truyện cổ trang khác, hoàng thượng sẽ phong độ đưa nữ chính về gian điện, không thì cũng gọi người đưa đi, đằng này, Lăng Tuệ Phong hắn quay ngoắt sang chủ đề khác, không thèm hỏi ta một câu:

_ Muốn biết mấy món này tên gì không?

_ CÓ! – đương nhiên đồ ăn ai chẳng thích.

_ Đây là bánh hoa quế,  đây là mạch nha ướp bạc hà, bánh mật, bánh mè vừng đen, kẹo mật ong ướp chanh leo.

_ Toàn đồ ngọt sao? – Ta nhìn mấy đĩa trên bàn, đủ màu. Đĩa nào đĩa ấy ngửi mùi cũng thấy ngọt lịm, mát mát rồi. Tên này hắn hảo ngọt vậy sao.

_ Rất ngon mà, hơn nữa ta làm việc vất vả, cần nạp đường để có thêm năng lượng. – Tuệ Phong ngụy biện một cách trơn tru.

“ Đồ ngọt ăn thế này mà thân hình vẫn tốt thế kia, xem ra vất vả gớm nhỉ. “ – nhìn đi nhìn lại, đồ ngọt ăn nhiều thế này mà nhìn người hắn vẫn đẹp thế này, ta cũng cảm thấy ghen tị muốn chết. Nhưng dù sao cách hắn ăn như một đứa trẻ con , ta vẫn cảm thấy thương cho tương lai xã tắc. Có ai biết bộ mặt thật của vị vua anh minh không? Dân chúng mà nhìn được không khóc phát ngất mới là lạ.

_ Liễu Nguyệt, hoàng huynh. Ra hai người ở đây – Tiếng Thiên Phong vang lên.

9 thoughts on “Vương phi của ta, nàng có phải nữ nhân không? Chương 14.3

Đe dọa - tống tiền bạn Nhím!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s