Vương phi của ta, nàng có phải nữ nhân không? Chương 17.4

Chương 17 : Bị ám sát (4)

Tác giả : Nhím

_ Đúng, tôi không yêu Phong ca.

_hừm – Liễu Nguyệt gật gật đầu.

_ Nhưng tôi vẫn phải có được huynh ấy.

_ hừm

_…… – Chi Liên tự rót trà uống, nhìn Liễu Nguyệt chằm chằm

_ Ể, sao không nói tiếp. Nhìn tôi cái gì. – Liễu Nguyệt ngạc nhiên hỏi.

_ Cô bảo tôi nói cái gì? – Chi Liên trợn ngược mắt, vặn lại.

_ Thế chuyện chỉ có vậy thôi à.

_ Chỉ có vậy thôi.

Viên Chi Liên đứng dậy, rời đi. Nhìn bóng dáng cô gái mong manh, tà áo phiêu diêu bay trong gió, bước đi có chút không ổn định. Liễu Nguyệt thẫn thờ, chép miệng một cái rồi nói:

_ Chắc chắn là đói,  chịu không nổi nên phải về..

Hạo Vân đứng ngoài cửa nghe vậy, thở dài thườn thượt, nghĩ trong đầu mà không dám nói ra : “ Vừa mới ăn bữa phụ xong, chỉ có những kẻ vừa đi chơi cả ngày về mới thấy đói.”

***

Tại biệt viện tối đen nằm ẩn sâu trong khu rừng trúc ở ngoại ô, cách kinh thành 10 dặm, một người đàn ông tuổi trung tuần đứng trước gờ cửa sổ, thở dài. Đôi lông mày sắc lẻm chau lại càng làm hằn rõ những nếp nhăn của tuổi già. Bất ngờ, một bóng đen  xuất hiện đối diện với người đàn ông đó. Toàn thân hắn mặc màu đen u ám, duy chỉ có đôi mắt màu xám bạc tựa như ánh trăng là nổi bật càng làm tôn lên vẻ lạnh lẽo tỏa ra từ con người hắn. Hắn cúi người hành lễ với người đàn ông đó.

_ Có tin gì mới không?  – người đàn ông nói.

_ Bẩm, hiện tại hoàng đế đang cử các mật giám đi điều tra về Kim Ấn Vương Mệnh.

_ Ừm, lần trước là quá sơ suất nên mới đánh động đến chúng. Nhưng giờ ta cũng chẳng cần đến Kim Ấn Vương Mệnh nữa.

_ Nhưng… – Người mặc đồ đen ngước lên nhìn , định mở miệng nói thì bị người đàn ông ngăn cản.

_ Không cần nói. Tự ta có chủ ý của mình.  Chuyện Chi Liên tới phủ vương gia, đã là ngoài kế hoạch rồi. Cái quan trọng bây giờ là phải phá bằng được hôn ước giữa Liễu gia với hoàng gia.

_ Nhưng thuộc hạ thật không hiểu, nếu đã không muốn lật đổ vương triều, vậy vì cớ gì người phải phá hôn ước này.

_ Ta không muốn lật đổ vương triều, nhưng người đó lại không hiểu tâm ý của ta. Cứ một mực chống lại ta, nếu hôn ước này thành, vị thế của ta trong triều sẽ chẳng còn gì. Ta không cam tâm. – Đúng là ông ta đối với người đó là vừa yêu vừa hận.

_ Thuộc hạ hiểu. Cho dù ý người thế nào thuộc hạ đều một lòng một dạ trung thành.

_ Được, ta hiểu. Chỉ có một điều, ta rất thắc mắc, tại sao màu mắt của ngươi lại đặc biệt như vậy

_ Đó là di truyền của gia đình thuộc hạ. Không chỉ thuộc hạ mà người anh ruột cũng có màu mắt này.

_ À, cái thằng nhóc đó. Hắn đi theo vương gia phải không?

_ Vâng.

_ hai ngươi là anh em mà phải đi  theo hai người đối nghịch nhau. Khổ cho hai ngươi rồi.

_ Cái mạng này của thuộc hạ là do người cứu.  Nên…

_ Được rồi, được rồi. Không nói nhiều nữa. Ngươi mau trở về tập hợp thuộc hạ lại. Đêm trăng tròn tháng này sẽ hành động.

_ Vâng – người mặc đồ đen thoáng chốc đã biến mất.  Trong đầu hắn thầm nghĩ “ Đêm trăng tròn? Chẳng phải đó là ngày dòng máu trong cơ thể này bộc phát sao?Anh à, Xem  ra… lần này chúng ta lại phải chiến đấu đến cuối cùng rồi!”

***

Dạo này ta rất vui, vì sao vui? Đương nhiên là vì Hạo Vân đã thân với ta hơn,…. Không còn cái kiểu nhìn mặt đã muốn bóp cổ như trước nữa. Thỉnh thoảng hắn đã cười – dù đó chỉ là hai cái khóe nhếch lên 0,01 cm.  Đã chịu nói chuyện với  ta – dù đó chỉ là “ Ừ, phải, vậy à” thay vì “ Hừ, hứ” như trước. ha ha, thật là tiến bộ vượt bậc.

Hôm nay là đêm trăng tròn. Vì Thiên Phong có việc nên ta không làm phiền được, mà ngồi một mình cũng buồn nên … quyết định rủ Hạo Vân uống rượu cùng. Hị hị, tửu lượng ta không tệ, có khi chuốc say được Hạo Vân, lại khai thác được từ hắn chuyện gì đó của Thiên Phong –ví dụ như hồi bé tè dầm nè, hay gì gì đó. Trẻ con đứa nào chẳng vậy. Hắc hắc.

***

Nhưng sự thật đã chứng minh, tửu lượng của Liễu Nguyệt so với Hạo Vân thật không khác gì cái đinh gỉ. Khi mà Liễu Nguyệt đã có trạng thái “ nói nhảm” thì Hạo Vân vẫn còn  thoái mái như không. Cũng may Liễu Nguyệt mới chỉ hơi ngà ngà say chứ với tình trạng hai người ngồi trên mái nhà uống rượu thế này, ai mà biết lúc nào nàng trượt “mông” ngã lộn cổ xuống thì số phận Hạo Vân thật quá là thảm. Ây….

Tuy chưa say hẳn nhưng chỉ số IQ vốn đã thấp của Liễu Nguyệt nay giảm xuống số âm rồi. Bằng chứng là lời nói của Liễu Nguyệt đã mất đi sự logic một cách trầm trọng. Nàng uống ba vò rượu, mặt hơi ửng hồng nhìn Hạo Vân. Trong tiểu thuyết lãng mạn, đây là lúc nữ chính bày tỏ tình yêu của mình với nam chính, sau đó hai người trao nhau một nụ hôn nồng nàn dưới ánh trăng. Nhưng vì Hạo Vân không được may mắn lắm, nên số phận hắn rất đáng thương.

_ Hạo Vân ca, giờ… ta mới … mới nhận ra… mắt huynh thật sự rất đẹp. Tròn y như cái …. Cái ….cái bánh ….. bánh chưng vậy đó.

Hạo Vân chỉ còn nước thở dài. Hồi bé mắt hắn rất híp,lớn dần mới khá hơn. Dung nhan cũng có thể coi là ưa nhìn, nếu không muốn nói cũng tạm chấp nhận là một mỹ nam. Vậy mà cô ta dám nói mắt hắn tròn… lại còn tròn giống cái bánh chưng. Bánh chưng tròn từ khi nào vậy.  Hắn mới nghe bánh tét tròn, không ngờ bánh chưng cũng tròn. Quả nhiên vương phi tương lai có tầm hiểu rất uyên thâm.

_ Ha ha, màu mắt cũng rất giống…. ức (nấc) rất giống màu trăng. Giờ… giờ ta mới để ý mắt  ca màu bạc … bạc.. .bạc. Rất giống mắt cú vọ ban đêm. Bảo đảm đi vệ sinh ban đêm không đâm vào cột. Hắc….(nấc) hắc.

Câu đầu tiên có thể miễn cưỡng coi là uyên thâm, câu thứ hai có thể chắc chắn một câu – tửu lương quá tệ, ba vò đã chẳng biết trời đất đâu nữa.

_ Hắc … hắc. Hạo Vân ca, gia đình ca có bao nhiêu người. Nói cho huynh biết, ta …. ấc ( nấc) có tận hai gia đình lận.

_ Hai gia đình ? – Hạo Vân nghi hoặc  tìm ra điểm kì lạ trong câu nói của Liễu Nguyệt. Hắn còn đang mải suy nghĩ thì Liễu Nguyệt ngồi cạnh đã gào toáng lên , chân vỗ đành đạch.

_ Nhà ca có bao nhiêu người… mau nói mau nói mau nói………………..

_ Haizzzz – hạo Vân thở dài, không cam tâm, nói – nhà ta ngoài cha mẹ ra, ta còn một người em trai nữa. Tuy nhiên cách đây 4 năm,vùng quê nơi gia đình ta ở chịu nạn lũ lụt.Cha mẹ ta đều đã mất, chỉ có em ta là không tìm được xác… Nó…. – Nhắc tới gia đình, người lạnh lùng như Hạo Vân cũng cảm thấy bùi ngùi. Muốn kể ra cho bớt nặng lòng, thì bên tai hắn vang lên tiếng  thở “khò khò” đều đặn.

Lúc đó, Hạo Vân đã rất muốn vươn tay ra….. Ẩn cho con nhóc con này rớt từ trên mái nhà xuống cho đi toi luôn đi. Bực cả mình. Còn chưa kịp  thực hiện mưu đồ đen tối  thì có người hô hoán lên ; “ Có thích khách – Có thích khách”. Và không phụ sự kì vọng của Hạo Vân, Liễu Nguyệt đang ngủ bị giật mình, thật sự đã ngã lăn từ mái nhà. Cũng may hắn nhanh tay kéo lại không thì nàng ta gãy cổ rồi.

Hắn dìu ( chính xác hơn là vác như vác bao tải) Liễu Nguyệt vào phòng thì gặp Viên Chi Liên. Nàng ta  bàng hoàng chạy ra, hỏi

_ Có chuyện gì vậy? Ta nghe có thích khách.

_ Không còn thời gian đâu. Ta sẽ đi xem sao. Phiền Viên tiểu thư đưa Liễu tiểu thư về phòng. – Hạo Vân lạnh nhạt nói, hắn cũng không thân quen gì với cô Chi Liên này, dùng kính ngữ là tốt nhất. Sau đó, chẳng đợi người ta đồng ý hay không đã ném qua rồi khinh công đi mất.

Viên Chi Liên đứng lại một mình, cố gắng ôm “cái xác nồng nặc mùi rượu”, miệng méo xệch, một lúc sau mới lắp bắp thành chữ : “ Được”.

***

Quả nhiên là một trong tứ đại mật thám xuất sắc nhất của hoàng cung, bắt đầu đi từ viện phía tây mà nơi tập kích lại là phía đông, Hạo Vân chưa mất tới một phút đã tới nơi. Một toán  thị vệ đang đánh nhau với khoảng 20 tên thích khách. Võ công của chúng cũng khá cao cường , thị vệ phủ được đào tạo bài bản, với loại bình thường, họ có thể hạ thoải mái vậy mà giờ phải vất vả lắm mới đánh lại được.  Cả Tải Thiên, Bạch Vương, Ngao Thiện ….  Đều có mặt cùng đánh lại. Tất nhiên là với ba người họ thì đám thích khách này chẳng đáng gì nhưng đông quá, đánh mãi không hết. Kì lạ ở chỗ, đám thích khách này lại đánh rải rác, không chỉ ở phía Đông, mà còn ở viện nam, bắc. Chỉ riêng viện Tây thì không có bóng ai.  Hạo Vân bỗng nhận ra, thì nghe tiếng Thiên Phong

_ Hạo Vân, Ngạo Thiện, hai ngươi theo ta trở về viện Tây – Đây chính là chiêu dương đông kích tây. Tập trung lực lượng đông đánh rải rác nhằm tập trung đại nội cao thủ trong phủ về phía viện Đông bảo vệ vương gia mà lơ là phía viện Tây. Có lẽ mục tiêu của chúng chính là hai cô gái ở viện Tây.

Hạo Vân vừa theo vương gia vừa tự trách mình “ Chết tiệt, cũng tại hắn lơ là quá”.

***

Vì nghe tiếng ồn nên Liễu Nguyệt cũng tỉnh lại chút ít, mơ mơ màng màng ra  khỏi  phòng thì thấy một loạt cả chục tên áo đen đứng trước mắt. Trong lòng nàng thầm kêu lên sung sướng “  Oaaaaa, chẳng lẽ đây là thích khách trong truyền thuyết sao ? hị hị”Nhưng ánh mắt nàng nhìn về phía một kẻ đang giữ lấy Viên Chi Liên, gương mặt nàng ta méo xếch. Trong lòng nàng thầm kêu không ổn. Bất giác nhìn về phía kẻ dẫn đầu – hắn bịt mặt nhưng lộ ra đôi mắt. Nàng bàng hoàng kêu lên;

_ Hạo Vân – người đó có đôi mắt sáng như ánh trăng.

2 thoughts on “Vương phi của ta, nàng có phải nữ nhân không? Chương 17.4

Đe dọa - tống tiền bạn Nhím!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s